Tuesday, July 21, 2026

Sài Gòn, một góc ký ức và bây giờ


Tôi sinh ra và lớn lên ở Sài Gòn. Tuổi thơ ở khu Tân Định. Dọn nhà một lần cũng lòng vòng đâu đó, gần cổng xe lửa số Sáu, bên bờ kênh Nhiêu Lộc và ở tới giờ. Ở riết nhàm, tôi thấy Sài Gòn vẫn vậy. Vẫn vậy là kiểu ăn, cách nói, cà phê, quán nhậu…, chứ đường xá, nhà cửa... thay đổi nhiều.

Trước 1975, đôi khi tôi cũng lêu lổng ở Đà Lạt, mê cảnh núi đồi, ao hồ, sông suối, nhịp sống chậm rãi của Đà Lạt, và cũng không loại trừ mê luôn người Đà Lạt hiền hòa, hiếu khách... Tôi nhủ, rồi ngày nào đó sẽ về đây dưỡng già (non).
Bây giờ tôi đã về Đà Lạt, cũng hơn sáu năm rồi. Nợ đời chưa dứt, nên khi Sài Gòn lúc Đà Lạt.

Sài Gòn và Đà Lạt đều là dân tứ xứ. Ở lâu thì thành người Sài Gòn hay dân Đà Lạt gốc. Mỗi nơi đều có con người và phong cách riêng. Rồi cuộc đời dâu bể, nơi còn nơi mất… Đà Lạt đang mất dần, gượng không nổi, nhưng Sài Gòn còn là Sài Gòn, dù có mất chút đỉnh.

Ai ở đâu tới mặc kệ, nhưng Sài Gòn không có đất sống cho “bún mắng cháo chửi”, không phân biệt khách Tây khách ta, không giẫm nát hoa hội chợ, phở Hà Nội không thể “tuyệt đối đúng” khi thiếu rau thơm giữa đất Sài Gòn… Trước như vậy, giờ vẫn thế.

Nhưng Đà Lạt thì khác, chụp giựt, níu kéo, chém chặt, phân biệt Tây ta... đang hình thành ở những ngày cuối tuần hay lễ hội. Đà Lạt tuổi đời trẻ quá, chưa kịp bén rễ thì bão đời đã làm tản mác con người Đà Lạt. Đà Lạt thiếu “con người Đà Lạt” đâu còn gì là hồn Đà Lạt. Đà Lạt chỉ còn thân xác như bức họa đắt giá của Picasso dưới con mắt của kẻ phàm phu.
Nói vậy thôi, Đà Lạt vẫn còn vài nơi yên tĩnh, hoa lá núi đồi để tôi còn đọc sách bên tách trà ly rượu. Rồi ngẫm lại mới thấy, sao mà quãng đời lớn lên ở Sài Gòn êm ả quá. Và rồi cũng nơi đó, những năm tháng cùng cực, cơm áo gạo tiền, cố giữ cho được cái nguyên tắc sống của riêng mình, thiệt vất vả.

Ở Sài Gòn tôi nhớ Đà Lạt, nhưng ở Đà Lạt tôi lại nhớ Sài Gòn. Hai cái nhớ khác nhau. Nhớ Đà Lạt vì lỡ thương. Còn nhớ Sài Gòn vì duyên vì nợ.

Hầu hết những bài trong sách đều được viết ở Đà Lạt. Phải xa Sài Gòn mới ngứa tay viết được, mà viết tùy bút kiểu này cũng coi như một cách tính sổ với cuộc đời. Đà Lạt làm tôi biết nhớ Sài Gòn.

Chỉ mới ba trăm cây số Đà Lạt - Sài Gòn, lại còn đi đi về về mà đã thế, huống chi những người ở xa Sài Gòn nửa vòng trái đất, chục năm, hai ba chục năm, biền biệt thì sao? Có lẽ chỉ còn cách như người bạn tôi, nửa đêm không ngủ được, gọi phone về, thở dài: Tao nhớ Sài Gòn… chết mẹ!

Xa Sài Gòn mới thấm, mới cảm thấy thiếu thiếu cái gì đó, như từ bỏ một thói quen, bứt rứt khó chịu như cai thuốc.
Nhớ Sài Gòn chứ sao không! Nhớ con hẻm lầy lội, nhớ tiếng mưa rơi trên mái tôn, nhớ tuổi thơ, nhớ tiếng rao hàng giọng Sài Gòn, nhớ sầu riêng vú sữa, nhớ đủ thứ… Xa rồi mới biết thương biết nhớ…


Vũ Thế Thành
Đà Lạt, 29.6.2017
(Lời mở đầu tập tuỳ bút "Sài Gòn một góc ký ức và bây giờ").
https://www.facebook.com/share/p/18yFPaKaDL/

___________________

Monday, July 20, 2026

MỘT BÀI HỌC CỰC KỲ ĐẮT GIÁ

Nguyễn Xuân Ly

MỘT BÀI HỌC CỰC KỲ ĐẮT GIÁ KHI QUA MỸ SỐNG : ĐỪNG SỐNG CUỘC ĐỜI DO NGƯỜI KHÁC CHỌN GIÙM

Ngày mới qua Mỹ, ai nói gì mình cũng nghe.

Người này bảo nên học nghề nail vì nhanh có tiền.

Người kia nói phải mua nhà càng sớm càng tốt.

Có người khuyên đừng đổi việc, vì ổn định là trên hết.

Có người lại bảo phải cày ngày cày đêm, hy sinh vài năm rồi mới tính chuyện hưởng thụ.

Mỗi lời khuyên đều có lý.


Nhưng cái sai lớn nhất là mình tưởng rằng :

Điều phù hợp với họ thì chắc chắn cũng phù hợp với mình.

Có người chịu được cảnh làm 12 tiếng mỗi ngày để đổi lấy tiền.

Có người chỉ cần một công việc vừa đủ, còn thời gian chăm sóc gia đình.

Có người muốn ở Mỹ cả đời.

Có người kiếm đủ vốn rồi muốn về Việt Nam sống.

 

Không lựa chọn nào hoàn toàn đúng.

Cũng chẳng lựa chọn nào hoàn toàn sai.

Sai là khi mình sống theo mong muốn của thiên hạ, rồi đến lúc mệt mỏi lại không biết mình đang cố gắng vì điều gì.

Qua Mỹ mới hiểu, cuộc sống ở đây có quá nhiều ngã rẽ. Nếu không biết mình muốn gì, người khác sẽ chọn đường thay mình.

Nhưng họ chỉ góp ý vài câu.

Còn mình là người phải sống với quyết định đó suốt nhiều năm.

 

Cũng giống như một đôi giày.

Người ngoài nhìn thấy đẹp, thấy đắt tiền, thấy nhiều người đang mang. Nhưng chỉ có người xỏ chân vào mới biết nó vừa vặn hay đang làm chân mình đau đến chảy máu.

Vậy nên hãy lắng nghe tất cả, nhưng đừng trao quyền quyết định cuộc đời mình cho bất kỳ ai.

 

Chọn công việc mình thật sự muốn.

Chọn nơi mình cảm thấy bình yên.

Chọn cách sống khiến mình không phải hối tiếc mỗi khi đêm xuống.

 

Bởi sau cùng, chỉ có mình mới biết đôi giày nào vừa với chân mình.


Ở Mỹ, bài học đắt giá nhất không phải là kiếm được bao nhiêu tiền, mà là đủ tỉnh táo để sống cuộc đời mình muốn.

 

Nguyễn Xuân Ly

BUÔNG TAY KHÔNG PHẢI LÀ MẤT ĐI MÀ LÀ CÁCH ĐỂ NHẬN RA GIÁ TRỊ THẬT CỦA MỌI THỨ


Có những buổi chiều, khi ánh hoàng hôn buông xuống nhuộm vàng mặt hồ phẳng lặng, tôi ngồi lặng lẽ, nghe lòng mình khẽ thì thầm về những điều đã qua. Cuộc sống, đôi khi, giống như một dòng sông – ta muốn giữ chặt lấy dòng nước, nhưng càng nắm, nước càng trôi qua kẽ tay.

Và rồi, tôi nhớ đến một câu nói: “Cái gì mình buông mà nó không mất thì nó mới là của mình.” Lời nói ấy như một làn gió, nhẹ nhàng nhưng đủ sức làm lay động những góc sâu kín trong tâm hồn.

Buông tay, nghe thì dễ, nhưng làm được lại là cả một hành trình. Buông tay không phải là từ bỏ, không phải là sự đầu hàng trước số phận. Nó là một sự lựa chọn can đảm, là khi ta dám thả lỏng những gì mình từng coi là quý giá để xem liệu nó có thực sự thuộc về mình hay không.

Đó là khoảnh khắc ta ngừng kiểm soát, ngừng áp đặt, và để cho mọi thứ được tự do. Như cách ta thả một chú chim khỏi lồng, nếu nó bay đi mãi mãi, có lẽ nó chưa từng thực sự là của ta. Nhưng nếu nó trở lại, đó mới là sự gắn bó chân thành.

Buông tay, cách để ta nhìn rõ hơn giá trị thật của mọi thứ
Tôi nhớ về những ngày tháng cũ, khi tôi từng cố giữ chặt một tình bạn, một mối quan hệ, hay thậm chí là một giấc mơ. Tôi sợ mất đi, sợ rằng nếu không nắm thật chặt, mọi thứ sẽ tan biến. Nhưng rồi, cuộc sống dạy tôi rằng, càng cố giữ, ta càng dễ đánh mất chính mình.

Có những người rời đi khi ta buông tay, và tôi nhận ra họ chỉ là những vị khách thoáng qua. Nhưng cũng có những người ở lại, những giá trị bền vững vẫn lặng lẽ tồn tại, như ngọn lửa nhỏ không bao giờ tắt dù gió lạnh thổi qua. Họ, và những điều ấy, mới thực sự là của ta.

Buông tay, hóa ra, không phải là mất đi. Nó là cách để ta nhìn rõ hơn giá trị thật của mọi thứ. Một tình yêu chân thành không cần phải trói buộc, một ước mơ đúng đắn không cần phải ép buộc. Khi ta buông, ta cho phép sự thật được phơi bày. Những gì ở lại là những điều thuộc về ta, không bởi sự sở hữu, mà bởi sự đồng điệu sâu sắc từ trái tim.

Cuộc sống, có lẽ, là một chuỗi những lần buông tay. Buông đi những oán hận để lòng nhẹ nhàng hơn, buông đi những kỳ vọng để tìm thấy bình yên, và buông đi những thứ không thuộc về mình để nhận ra những gì thực sự có ý nghĩa. Mỗi lần buông tay là một lần ta trưởng thành, là một lần ta tiến gần hơn đến phiên bản tốt đẹp nhất của chính mình.

Và thế là, dưới ánh hoàng hôn đang dần tắt, tôi mỉm cười. Tôi biết rằng, buông tay không phải là mất đi, mà là cách để ta tìm thấy những giá trị thật, những điều sẽ mãi mãi ở lại, dù thời gian có trôi qua và cuộc đời có đổi thay.

Mỹ Mỹ biên tập
Theo: vandieuhay

______________________

Sunday, July 19, 2026

Chuyện lạ chưa kể ở Mỹ

Vân nguyễn - Dallas

Sau một năm sống ở xứ tuyết mùa đông kéo dài, vợ chồng em quyết định dọn sang Texas tại thành phố Dallas, chủ yếu để mùa đông đỡ khắc nghiệt hơn, dù biết mùa hè ở đây rất nóng. 

Từ hồi còn chưa dọn đi, mỗi đêm vợ chồng em đều lên Internet tìm thuê  căn hộ 2 phòng ngủ từ xa, rồi làm hợp đồng và nộp đủ giấy tờ cho ban quản lý căn hộ. Mọi chuyện diễn ra êm xuôi , nhưng ngày cả nhà bay tới Texas…

Khi đến nơi, tụi em được báo căn hộ chưa sẵn sàng để dọn vào, phải ngồi đợi gần 2 tiếng để nhân viên dọn dẹp hoàn tất. Sau khi xong xuôi, trời cũng chuyển tối cả nhà lê những bước chân mệt mỏi lên nhận nhà

Khi bước vào căn hộ, em có cảm giác hơi sượng vì dạo một vòng thấy vẫn còn sót ít đồ của chủ trước, chưa dọn kỹ, có mùi hơi lạ, nhìn đâu cũng thấy bừa bộn. 

Chồng em đem việc này phàn nàn với bên quản lý sáng hôm sau và họ chỉ xoa dịu bằng việc giảm $200 cho tháng đầu, nghe thì ổn nhưng không bù nổi cái cảm giác khi bước vào lần đầu. Nhưng chuyện đó cũng không lớn lao gì vì giờ ván đã đóng thành thuyền có muốn thay đổi cũng rất tốn công và thời gian nên gia đình em cứ chọn ở đó. 

Duy chỉ có chuyện khiến em thấy lo nhất là bé lớn nhà em lúc đó mới 21 tháng, đang vui chơi ngoài sân cười nói bình thường nhưng khi bước vào căn hộ liền khóc quấy rất nhiều, như có gì đó khiến con sợ hãi ngay lập tức. Em chỉ chột dạ nghĩ con lạ nhà lạ nước từ từ con sẽ quen nên dỗ con rồi đi dọn dẹp. 

Tháng đầu tiên trôi qua khá êm đềm, tưởng mọi thứ bình thường, nhưng sang tháng thứ 2, em bắt đầu cảm nhận một thứ rất kỳ lạ. Vào những buổi tối yên tĩnh, em nghe rõ tiếng bước chân trên sàn thảm, như ai đang cào cào vào tấm thảm ngoài phòng khách nhưng khi em trở mình nhìn, tiếng động lại im bặt. 

Một tối khác, em đang dọn phòng ngủ, bỗng nghe tiếng lách cách như ai đang sắp xếp đồ, quay lại thì phòng trống. Mấy lọ nhỏ em xếp thẳng hàng trước đó lại lệch ra, như vừa bị ai chạm nhẹ.Hỏi chồng có nhận thấy điều gì không thì ổng luôn gạt phăng cho là em xem phim rồi ám ảnh. nhưng có một sáng, khi cả nhà vừa thức dậy, em phát hiện cuốn notebook để trên bàn phòng khách đã nằm ở vị trí khác. Em nhớ rất rõ tối hôm trước mình đặt nó sát mép bàn, còn sáng ra thì nó nằm ngay ngắn giữa bàn, như có ai đó cố tình xếp lại cho gọn gàng. Lần này em không nói gì, chỉ lặng lẽ để ý.

Những ngày sau đó, các hiện tượng nhỏ lặp lại theo cách rất… trật tự. Không ồn ào, không dữ dội. Đèn phòng khách đôi khi bật sáng dù tối hôm trước đã tắt. Cánh cửa phòng trống khép lại dù không có gió. Và cứ mỗi lần em để ý hay nhìn lâu về một hướng nào đó, thì mọi thứ lại im bặt, như chưa từng xảy ra.

Điều khiến em lạnh sống lưng nhất là bé lớn. Có những buổi tối con đang chơi bình thường thì bỗng đứng im, nhìn chằm chằm vào góc phòng khách, rồi nép sát vào em, khóc không thành tiếng. Em bế con lên, quay về phía con nhìn thì chẳng thấy gì cả, nhưng cảm giác trong nhà lúc đó rất nặng, rất tĩnh.

Em thử mở nhạc, bật thêm đèn, không khí lập tức trở lại bình thường. Chồng em vẫn cho rằng tất cả chỉ là trùng hợp, còn em thì chọn cách… im lặng và sống chung. Không hỏi, không gọi tên, không kể nhiều.

Một năm trôi qua ở căn hộ đó, không có chuyện gì lớn xảy ra. Chỉ là những âm thanh rất khẽ, những dịch chuyển rất nhỏ, đủ để em tin rằng có những thứ tồn tại song song với mình, chỉ là họ không muốn bị làm phiền. Đến giờ nghĩ lại, em vẫn không biết đó là gì… chỉ biết rằng cảm giác ấy rất thật, rất rõ, và em chưa từng gặp lại lần nào kể từ khi rời khỏi căn hộ ấy ở Dallas.

Rời khỏi nơi đó rồi, những hiện tượng ấy không bao giờ lặp lại nữa. Nhưng mỗi khi nhớ lại khoảng thời gian ở Dallas, em vẫn tin rằng có những thứ tồn tại rất gần, rất nhẹ, chỉ quan sát và giữ trật tự theo cách riêng của họ. Và có lẽ, điều đáng sợ nhất không phải là họ xuất hiện, mà là cảm giác họ luôn biết mình đang ở đâu, đang làm gì… trong suốt quãng thời gian đó.

______________________

Saturday, July 18, 2026

Vạn vật đều có linh: Thực vật cũng có tư duy và linh hồn?

Lê Huyền

Người xưa cho rằng “vạn vật đều có linh”. Vậy, ngoài con người ra, động vật, thực vật cũng có tư duy và linh hồn? Nhiều người vẫn đang tranh luận về vấn đề này, và một thí nghiệm khoa học vô cùng nổi tiếng – Thí nghiệm Backster, có thể sẽ đưa ra một lời giải đáp.

Backster, tên đầy đủ là Cleve Backster, từng là một chuyên gia phát hiện nói dối vô cùng dày dặn kinh nghiệm của CIA Mỹ. Ông có gần 18 năm nghiên cứu chuyên sâu trong lĩnh vực phát hiện nói dối tâm lý con người, và là chuyên gia hàng đầu thế giới trong lĩnh vực này vào thời điểm đó. Tháng 2 năm 1966, một phát hiện tình cờ của Backster đã đảo lộn hoàn toàn quan niệm và cách nhìn nhận thế giới của ông.

Một thí nghiệm tình cờ
Thí nghiệm bắt đầu từ một trải nghiệm tình cờ. Một ngày nọ, thư ký của Backster mua một cây thùa, đặt trong phòng làm việc của ông, đây trở thành lần đầu tiên Backster trồng cây.

Vào lúc 7 giờ sáng ngày 02/02/1966, Backster đã thức trắng đêm trong phòng thí nghiệm. Khi đang nghỉ ngơi, ông nhìn chậu cây thùa trước mặt, trong đầu chợt lóe lên một ý nghĩ: Nếu kết nối máy phát hiện nói dối với cái cây này thì sao nhỉ?

Thế là, Backster kết nối máy phát hiện nói dối vào cây thùa. Công tắc vừa bật lên đã khiến ông thực sự kinh ngạc, trên máy phát hiện nói dối hiện ra đồ thị hình răng cưa, hoạt động mạnh và thay đổi liên tục. Trong khoảng một phút ghi lại biểu đồ dạng sóng hoạt động điện, đường gấp khúc hiển thị những dao động nhỏ. Điều này cực kỳ giống với biểu đồ dạng sóng được tạo ra khi một người đang được kiểm tra nói dối, trải qua nỗi sợ hãi ngắn ngủi khó kìm nén do lo sợ bị lộ suy nghĩ của mình.

Backster phát hiện ra rằng, hóa ra thực vật chỉ là không có miệng và tứ chi để diễn đạt suy nghĩ, nhưng chúng có tư duy.

Tiếp theo, Backster vừa cầm cốc cà phê đi đi lại lại, vừa vắt óc suy nghĩ xem dùng cách nào để khiến chậu cây trước mắt cảm thấy hoảng sợ và bất an… Đột nhiên, trong đầu ông nảy ra một ý tưởng độc ác: dùng diêm đốt chiếc lá kia… Và lúc này, cây thùa đó đang ở cách Backster khoảng 4,5 mét…

Chuyện kỳ lạ đã xảy ra!
Sau này khi trả lời phỏng vấn truyền thông, Backster đã thốt lên đầy cảm xúc: Lúc đó điện cực đang nối với một chiếc lá. Trong đầu tôi chợt lóe lên một ý nghĩ: Tôi sẽ dùng lửa đốt lá của nó. Ý nghĩ này vừa nảy ra, kim chỉ thị lập tức phản ứng mãnh liệt, vọt ngay lên đỉnh của biểu đồ. Trời ơi! Nó lại biết tôi đang nghĩ gì. Tôi lập tức nhận ra rằng thực vật cũng có ý thức.

Thí nghiệm này đã thay đổi hoàn toàn nhận thức của Backster về thế giới, và cũng thay đổi cả cuộc đời ông.

9 giờ sáng, trợ lý của Backster là Bob Henson đến làm việc. Sau khi nghe kể về hiện tượng này, anh vô cùng tò mò, liền tự mình làm thử nghiệm, kết quả là hiện tượng tương tự lại xảy ra. Hơn nữa, cái cây còn có thể phân biệt được Backster thực sự muốn đốt nó, hay chỉ đang dọa nó, những lời nói dối không có tác dụng với nó.

Thêm nhiều thí nghiệm đáng kinh ngạc
Sau đó, hai người họ đã làm rất nhiều thí nghiệm. Ví dụ có một lần, khi họ từ ngoài trở về phòng làm việc để kiểm tra dữ liệu quan sát trong ngày, họ lại được một phen vô cùng kinh ngạc. Qua đối chiếu thời gian, họ phát hiện ra rằng mỗi khi Backster ra ngoài làm việc và quyết định quay lại phòng thí nghiệm, cái cây thường xuất hiện phản ứng rõ rệt, đặc biệt là khi ông vô thức đưa ra quyết định quay về.

Backster thậm chí đã xúc động nói: “Một khi bạn bắt đầu trồng hoa cỏ, hoa cỏ dường như sẽ theo dõi những suy nghĩ và cảm xúc của bạn. Bất kể nó cách bạn bao xa…”

Khả năng cảm nhận từ xa này của thực vật khiến họ vô cùng khó hiểu và phấn khích, thế là họ lại bắt đầu thiết kế những thí nghiệm phức tạp hơn.

Backster đặt cái cây ở New York để theo dõi liên tục 24 giờ mỗi ngày, còn ông cùng trợ lý trở về nhà ở bang New Jersey. Ông không hề biết rằng vợ mình đã chuẩn bị một bữa tiệc bất ngờ nhân kỷ niệm ngày cưới. Khi họ về đến nhà và bước vào phòng, mọi người đều hô to “Bất ngờ chưa! Chúc mừng sinh nhật!”, điều này đã thực sự làm Backster kinh ngạc…

Sau đó, khi Backster kiểm tra và đối chiếu dữ liệu theo dõi của cái cây, ông phát hiện cái cây cũng cảm nhận được sự bất ngờ này vào đúng thời điểm đó. Backster nói: “Vào đúng chính xác thời điểm này, cái cây đã tạo ra phản ứng mãnh liệt.”

Lấy cảm hứng từ hiện tượng này, Backster bắt đầu âm thầm quan sát những hiện tượng xảy ra tự nhiên xung quanh xem điều gì sẽ gây ra phản ứng mạnh mẽ cho cái cây.

Một ngày nọ, ông đổ nước sôi vừa đun xong vào bồn rửa trong phòng thí nghiệm, lúc này ông quan sát thấy cái cây có phản ứng rất mạnh. Bồn rửa đó quả thực ít được cọ rửa, bên trong chứa đầy các loại vi sinh vật, cảnh tượng đó giống hệt như các loại người ngoài hành tinh trong quán bar của bộ phim Chiến tranh giữa các vì sao vậy. Khi những vi sinh vật này đột ngột bị nước sôi nóng rẫy luộc chết, cái cây từ trong sự bình yên của chính nó đã cảm nhận được nỗi sợ hãi cái chết này, và “hét lên kinh hãi”.

Do đó, Backster đã thiết kế một thí nghiệm, cố gắng tiêu chuẩn hóa hiện tượng này. Ông tạo ra một cỗ máy có khả năng ném tôm vào nước sôi một cách ngẫu nhiên. Tại thời điểm con tôm bị luộc chết, cái cây quả thực đã có phản ứng mạnh mẽ, nhưng phản ứng này chỉ xuất hiện vào ban đêm khi trong phòng thí nghiệm không có ai. Ban ngày khi có người, cái cây tỏ ra như thể “không mấy hứng thú” với tôm.

Sau khi nghiên cứu về ảnh hưởng của việc luộc chết tôm sống đối với thực vật được đăng trích dẫn trên tạp chí “Công nghệ Điện tử” (Electro-Technology), lần lượt có 4.950 nhà khoa học đã bày tỏ sự ngạc nhiên và viết thư cho Backster, yêu cầu ông cung cấp tài liệu chi tiết hơn.

Backster còn thực hiện một buổi trình diễn trực tiếp tại Trường Ngôn ngữ của Đại học Yale, ông nối một chiếc lá thường xuân với máy phát hiện nói dối, sau đó yêu cầu một nam sinh đặt một con nhện lên chiếc bàn cạnh cái cây, và dùng tay che lại không cho nó chạy thoát. Cây thường xuân lúc này dường như không có bất kỳ phản ứng nào.

Nhưng, khi cậu ta bỏ tay ra, con nhện ý thức được rằng có thể chạy trốn, ngay khoảnh khắc trước khi nó cố gắng bỏ chạy, máy phát hiện nói dối đã ghi lại một đường cong phản ứng rất lớn. Cái cây đã cảm nhận được ý thức của con nhện. Hiện tượng này đã được lặp lại nhiều lần tại hiện trường.

“Thứ” không ai biết
Sau đó, Backster lại tiếp tục làm rất nhiều thí nghiệm, ông kết nối vi khuẩn lactic, trứng gà, thậm chí cả tế bào cơ thể người sống vào máy phát hiện nói dối, tất cả đều nhận được những kết quả đáng kinh ngạc. Những kết quả này cho thấy: Tất cả các sinh vật đều có mối liên hệ chặt chẽ với môi trường xung quanh chúng. Khi bất kỳ áp lực, đau đớn hoặc cái chết nào xảy ra, mọi dạng sống xung quanh đều sẽ phản ứng ngay lập tức, dường như tất cả chúng đều có thể đồng cảm với nỗi đau đó.

Một ngày nọ, Backster chuẩn bị làm bữa sáng, ông đập vỡ một quả trứng gà, ngay lúc đó, một cây trầu bà lá xẻ đã sinh ra phản ứng mạnh mẽ. Về sau, ông nối một quả trứng gà vào máy phát hiện nói dối, mỗi khi những quả trứng lân cận nó bị thả từng quả một vào nước nóng, nó liền tỏ ra rất “hoảng sợ”.

Thông qua thí nghiệm, Backster đã rút ra kết luận, chắc chắn có một “thứ” không ai biết, có thể là một loại trường năng lượng nào đó, dù ở khoảng cách rất xa, nó cũng có thể truyền dẫn hoặc đồng bộ hóa cảm xúc của chúng ta ngay tức khắc. Khi bạn bắt đầu nhận ra rằng mọi sinh vật trong thế giới tự nhiên dường như đều có thể “nghe” thấy suy nghĩ của nhau, bạn thực sự sẽ cảm thấy kinh ngạc. Đối với con người, hiện tượng này chắc chắn cũng tồn tại tương tự!

https://www.dkn.tvTheo Vision Times /
_______________________

Friday, July 17, 2026

Cũng Dòng Sông Lững Lờ Trôi

Bí Bếp

Sau sáu tháng, tôi lại trở về miền Tây vì một việc cần kíp trong nhà. Chuyến đi lần nầy, nếu nói về chuyện sửa soạn thì cũng không khác gì mấy chuyến trước. Cũng hành lý, giấy tờ, thuốc men, quà cáp, mấy món linh tinh cần dùng cho một chuyến đi xa. Nhưng trong bụng thì lại khác. Cái khác không nằm ở cái va li nặng hay nhẹ, mà nằm ở cái lòng người đi, có chút nôn nao, chút lo nghĩ, chút gì đó khó gọi tên cho trúng.

Thursday, July 16, 2026

Đột quỵ không bao giờ đến bất ngờ.

Những dấu hiệu

Khoảng 30 ngày trước khi xảy ra, cơ thể luôn phát ra tín hiệu cảnh báo - chỉ là chúng ta quá bận, quá chủ quan nên bỏ qua.

Dưới đây là 5 tín hiệu sớm nhất - nhận ra là cứu được mạng sống. Đặc biệt là dấu hiệu số 3: 90% người gặp đều nghĩ "chắc do thiếu ngủ thôi”.