Thursday, June 25, 2026

KHI NGƯỜI LÍNH BỊ KÉO NGÃ.

LÊ XUÂN MỸ


Các bạn thân mến,
Mấy hôm nay bản tin về bức tượng đồng Người lính VNCH của tượng đài “Thank You America" bị kẻ xấu phá hoại và kéo đi khỏi khu Tượng Đài Tưởng Niệm tại thành phố San Jose, miền Bắc California, Hoa Kỳ. Hành động tệ hại này đã khiến những người VN còn nặng lòng với đất nước bàng hoàng và khổ tâm.
Tôi hy vọng và chờ đợi bài viết từ các bạn tôi, những người bạn thời Trung Học Phan Chu trinh Đà Nẵng, niên khóa 63-70, ít nhất là một người.... đó là ông bạn Xuan My, ông ý đã từng viết về hành trình đi tìm mộ của thân phụ mất tại trại tù cải tạo, và cũng vừa ra mắt cuốn sách viết về thân mẫu "Giọt lệ biết làm sao ngưng.." vô cùng cảm động.
Và trưa nay tôi đã đọc được bài viết "KHI NGƯỜI LÍNH BỊ KÉO NGÃ"
của Xuan My. Tôi xúc động vì bài viết đã đến như tôi mong đợi và nội dung bài viết cũng chính là nỗi niềm của tôi. Cảm ơn ông nhiều nghe ông Mỹ. Xin mời các bạn cùng đọc.
Quý mến. DIỄM HƯƠNG.
------
KHI NGƯỜI LÍNH BỊ KÉO NGÃ.
Lê Xuân Mỹ
Tuần qua, cộng đồng người Việt tại San Jose không khỏi bàng hoàng khi hay tin bức tượng người lính Việt Nam trong tượng đài “Thank You America” bị kẻ gian lấy đi cùng lá cờ và chiếc lư hương đặt phía trước tượng đài. Vài ngày sau, người ta tìm thấy bức tượng bị kéo lê và bỏ lại trong một khu vực của những người vô gia cư. Điều khiến nhiều người suy nghĩ là trong cụm tượng có hai người lính đứng cạnh nhau, một người lính Mỹ và một người lính Việt Nam Cộng Hòa, nhưng chỉ có bức tượng người lính Việt Nam bị lấy đi.



Tôi đọc tin ấy nhiều lần. Ban đầu là sự ngạc nhiên, sau đó là nỗi buồn. Không phải vì giá trị của một pho tượng bằng đồng, mà vì ý nghĩa của những gì bức tượng ấy tượng trưng. Đối với nhiều người Mỹ, đó có thể chỉ là một tượng đài chiến tranh. Nhưng đối với nhiều người Việt tị nạn như tôi, đó là biểu tượng của lòng biết ơn. Hai người lính đứng cạnh nhau không chỉ nói lên một giai đoạn lịch sử mà còn nhắc nhở về sự hy sinh, tình đồng minh và mối ân tình mà cộng đồng người Việt tị nạn luôn dành cho nước Mỹ.
Cho đến hôm nay, không ai biết chính xác vì sao chỉ có tượng người lính Việt Nam bị lấy đi. Có thể đó chỉ là một vụ trộm cắp đơn thuần. Có thể kẻ gian thấy bức tượng ấy dễ tháo gỡ hơn. Cũng có thể hoàn toàn là sự ngẫu nhiên. Cũng có thể có chủ đích nào đó. Chúng ta không nên vội vàng kết luận khi chưa có kết quả điều tra. Tuy nhiên, đối với nhiều người thuộc thế hệ của tôi, sự việc ấy vẫn để lại một cảm giác khó tả. Câu hỏi “Vì sao chỉ có người lính Việt Nam?” cứ quanh quẩn trong đầu như một nỗi trăn trở không dễ trả lời.
Có lẽ bởi vì phía sau bức tượng ấy là hình ảnh của biết bao con người thật. Tôi nhìn bức tượng và nhớ đến cha tôi. Ông là một sĩ quan Cảnh Sát Việt Nam Cộng Hòa. Sau năm 1975, ông bị đưa đi học tập cải tạo và qua đời trong trại giam Vĩnh Phú năm 1979. Gia đình tôi từ đó rơi vào cảnh thiếu thốn. Mẹ tôi phải gồng gánh nuôi đàn con, còn tôi phải làm đủ nghề để cùng mẹ chăm sóc bảy người em còn nhỏ. Những năm tháng ấy đã lùi xa gần nửa thế kỷ nhưng chưa bao giờ phai nhạt trong ký ức.
Khi sang Mỹ năm 1998, tôi mang theo không chỉ hành trang của một người di dân mà còn mang theo ký ức của một người con mất cha trong trại cải tạo. Nước Mỹ không thể trả lại cho tôi những năm tháng đã mất, không thể mang cha tôi trở về với gia đình, nhưng nước Mỹ đã cho gia đình tôi cơ hội xây dựng lại cuộc đời. Các con tôi trưởng thành trên đất nước này. Các cháu tôi được sinh ra trên đất nước này. Và tôi có cơ hội sống những năm tháng tuổi già trong bình yên, được viết lại những câu chuyện của một thế hệ đã trải qua chiến tranh, tù đày, mất mát và hành trình đi tìm tự do.
Có lẽ vì vậy mà mỗi lần nhìn tượng đài “Thank You America”, tôi luôn cảm nhận đó là một lời cảm ơn được đúc thành hình tượng. Cảm ơn những người lính Mỹ đã từng chiến đấu tại Việt Nam. Cảm ơn đất nước đã mở rộng vòng tay đón nhận hàng triệu người tị nạn. Cảm ơn cơ hội mà nước Mỹ đã dành cho những gia đình như gia đình tôi.
Điều khiến tôi xúc động hơn nữa là chiếc lư hương cũng bị lấy đi. Trong văn hóa Việt Nam, lư hương không chỉ là một vật trang trí. Đó là nơi người sống gửi gắm lòng tưởng nhớ đến người đã khuất. Đó là nơi một nén nhang được thắp lên để nối quá khứ với hiện tại. Nhìn hình ảnh bức tượng và lư hương bị kéo khỏi vị trí vốn có của chúng, tôi chợt nghĩ đến số phận của những người lính Việt Nam Cộng Hòa sau cuộc chiến. Nhiều người ngã xuống trên chiến trường. Nhiều người chết trong các trại cải tạo. Nhiều người lưu lạc khắp thế giới. Và không ít người đã ra đi trong lặng lẽ.
May mắn thay, bức tượng đã được tìm thấy. Rồi đây nó sẽ được dựng lại. Những vết trầy xước có thể được sửa chữa. Chiếc lư hương có thể được thay mới. Nhưng sự việc ấy đã nhắc cho chúng ta thấy rằng ký ức cần được gìn giữ và lịch sử không nên bị lãng quên. Chúng ta phải làm gì để những việc như thế này không thể xảy ra một lần nữa. Người ta có thể kéo ngã một bức tượng, nhưng không thể kéo ngã lòng biết ơn của một cộng đồng. Người ta có thể lấy đi một khối đồng, nhưng không thể lấy đi những ký ức đã khắc sâu trong trái tim của hàng trăm ngàn người Việt tị nạn.
Hơn năm mươi năm đã trôi qua kể từ ngày chiến tranh kết thúc. Những người lính năm xưa giờ đây phần lớn đã già yếu hoặc đã ra đi. Nhưng chừng nào vẫn còn những người nhớ đến họ, chừng nào vẫn còn những người dừng chân trước tượng đài để tưởng niệm, thì người lính ấy vẫn còn đứng đó. Không chỉ đứng trong công viên của thành phố San Jose, mà còn đứng trong ký ức của cả một thế hệ và trong lòng biết ơn của những người Việt đã tìm được cuộc sống mới trên quê hương thứ hai của mình. Và vì vậy hãy bảo vệ những tượng đài như “Thank You America” sẽ và mãi mãi không bao giờ bị đánh cắp.
Lê Xuân Mỹ
https://www.facebook.com/share/p/1Bafx8q3ik/?mibextid=wwXIfr


________________________

Wednesday, June 24, 2026

Hãy sử dụng gia vị một cách tinh tế ..

Nguyễn Sáng

Có một điều khá thú vị trong căn bếp mà nhiều người không để ý: đôi khi bạn chỉ cần một công thức ướp thịt nướng thật đơn giản!

Chỉ cần muối, đường, bột ngọt, một chút nước tương, rồi thêm phần nước ép từ hành, tỏi và sả giã nhuyễn. Vậy thôi là đã có một hỗn hợp ướp thịt nướng rất tròn vị. Không cần hàng chục loại gia vị, không cần những chai sốt phức tạp, không dầu hào, không tương ớt, hay gia vị thịt nướng pha sẵn gì cả!

Tuesday, June 23, 2026

Cảm Cúm Và Cảm Lạnh Khác Nhau Thế Nào?

Hầu hết chúng ta thường nhầm lẫn bệnh cảm lạnh và cảm cúm. 
Việc phân biệt chính xác hai bệnh lý này giúp bạn có hướng điều trị phù hợp, tránh các biến chứng nguy hiểm. 

Monday, June 22, 2026

HAPPY FATHER’S DAY

Thach D Houston


MỪNG NGÀY CỦA CHA – NGƯỜI HÙNG THẦM LẶNG TRONG MỖI GIA ĐÌNH 

Hôm nay là ngày dành để tôn vinh những người Cha – những người đàn ông có thể không nói nhiều lời yêu thương, nhưng luôn âm thầm hy sinh cả cuộc đời cho gia đình.

Sunday, June 21, 2026

Quan hệ giữa người với người ..

Giữa người với người, nếu rời nhau quá xa thì mối quan hệ sẽ lạnh nhạt; nếu dựa vào nhau quá gần thì sẽ dễ dàng khơi dậy ân oán.

Giữa bạn bè với nhau, nếu quá thân thiết sẽ khó tránh khỏi thiếu thận trọng trong lời nói, thiếu rành mạch về tiền bạc, thiếu tôn trọng trong hành vi. Lâu dần, mâu thuẫn tích tụ sẽ khiến cho tình bạn phai nhạt dần.

Saturday, June 20, 2026

Trở Lại Trường Xưa

Văn Linh

Nếu có ai hỏi tôi “Với bạn thì hình ảnh nào là hình ảnh đẹp nhất” thì bạn sẽ trả lời như thế nào ? Còn đối với tôi, câu trả lời sẽ làNhững hình ảnh ngày nào còn cắp sách đến trường"...

“Bức tranh về tuổi học trò” - đó là một bức tranh chân thật, sống động và đầy màu sắc với nhiều gam màu hòa quyện vào nhau. Là những gam màu tối, chứa trong đó những hình ảnh về những ngày học dài ngán ngẩm, những tiết trả bài với những gương mặt âu lo, những lần bị thầy cô la mắng thật nặng nề... hay ẩn hiện đâu đó trong bức tranh này là chân dung của những đứa bạn mà mình không ưa... Có đôi lúc, những gam màu tươi sáng vẫn xuất hiện xen kẽ trong bức tranh này, có thể là gương mặt thật xinh xắn của một cô bé trong tà áo dài trắng dưới sân trường mà mình vẫn thường khẽ nhìn lén; hay là một hình ảnh thật đẹp giữa sân trường, khi những ngọn gió dạo chơi dưới nắng nhẹ lướt qua những tán lá cây giữa sân, những đứa bạn cùng nhau vui chơi; hay những trò ghép đôi, ghép cặp, tình yêu dễ thương của tuổi học trò... Suốt cuộc đời học sinh của mình, tôi dường như đắm chìm trong những cuộc vui chơi và xao lãng hoàn toàn việc học; tôi cảm thấy ngán ngẫm cuộc đời học trò và chưa bao giờ nhận thấy bức tranh tuổi học trò này là một bức tranh đẹp cả. Và, tôi chỉ muốn kết thúc nó thật nhanh mà thôi...

Dạ quỳnh

 Châm Võ

Đủ nắng hoa sẽ nở nhưng có loài hoa lại đợi khi đêm về mới bung sắc ngát hương đêm. Đó là, Dạ quỳnh – “nữ hoàng của bóng đêm”.

Giữa màn đêm tĩnh mịch, chỉ còn tiếng côn trùng rả rích tìm bạn thì quỳnh nhẹ nhàng mở môi hoa, xèo những cánh trắng mỏng manh đón sương đêm. Đó là ấn tượng đầu tiên của tôi khi bất chợt thấy quỳnh khoe sắc qua ô cửa sổ. Sáng hôm sau, tôi dậy sớm gọi điện cho cha để khoe nhưng lại hụt hẫng trước những đóa quỳnh hương đã mím chặt môi hoa tự bao giờ.