Sunday, March 29, 2026

Bò kho...

Bí Bếp

Bò kho... có thể là một món tương đối dễ làm, dễ ăn thể “comfort food” ở xứ mình. Tuy nhiên, tôi nhớ món bò kho hơi có vẻ... sang chảnh vì từ nhỏ tới lúc rời xứ thì số lần tôi thưởng thức được món bò kho có thể chưa đếm đủ... mấy ngón tay.
Món bò kho hay có ở những buổi giỗ, đám tiệc, đám cưới; thường được dọn lên sau cùng như một món... bao bụng. Thường ăn kèm với bánh mì hay ngay cả... hủ tíu. Bò kho tương đối dễ nấu, thường mình dùng thịt nạm và bò gân, thái cỡ đầu ngón tay cái, ướp chung với gói bột gia vị bò kho họ bán sẵn. Ai siêng thì rang thêm ít quế chi, đại hồi, cho vào thêm cùng ít trần bì để thêm mùi cùng với sả cây. Dĩ nhiên cà rốt và củ cải hay hành tây cũng được ghém thêm để ăn bớt ngán.
Sang Mỹ thấy người bên nầy cũng thường nấu bò kho nhưng gia vị của họ rất khác cách mình nấu. Có người cho cả vài chai rượu vang vào để ninh từ từ cùng hành tỏi và bột ớt loại làm màu mà không cay. Tôi đã làm và ăn qua các loại bò kho cách người Mỹ làm nhưng thiệt tình tôi vẫn quen mùi vi bò kho của người mình làm hơn. Tôi có một ông bạn khá thành công với nghề phở ở Sacramento; món bò kho tiệm ông cũng khá đắt, tuy nhiên ông bật mí rằng “bò kho của tao nấu bằng cái rìa của mấy miếng nạm dư của phở, chỉ thêm bột gia vị, nấu luôn bằng nước phở là thành... bò kho”. 😀
Dạo sau nầy thỉnh thoảng tôi mới nấu lại món bò kho, thay vì hầm bằng vang đỏ tôi thế bằng nước dừa Xiêm, tôi chỉ dùng cà rốt & gân chứ tôi không thích mùi củ cải. Làm sệt tự nhiên thì tôi dùng hành tây nhiều hơn, thái hạt lựu cho ngọt nước thêm. Nhờ có nồi IP nên thời gian làm và ninh bò kho chỉ còn cỡ 1 giờ trở lại.
Tiết trời lạnh, ngồi trước bát bò kho thêm mấy miếng gân vừa mềm tới, nước sóng sánh sền sệt với mấy lát cà rốt tỉa hoa, thêm ít ngò gai, ngò om xanh xanh rắc lên, chỉ cần nhúm hành phi dòn rụm cho vào sau cùng, vắt thêm ít chanh tươi là... sẵn sàng chiến đấu. Ấy, chớ quên vài ổ baguette vừa nướng nóng hổi nữa nha.

 
 Bí Bếp / https://www.facebook.com/share/p/1CDaGnQF4D/

_______________________

Chiếc Lồng Đèn Xa Mãi

 Trần Thị Khả Anh

Chiếc lồng đèn bằng giấy kiếng bóng muôn màu rực rỡ đã là một ước mơ giản dị nhưng chưa bao giờ đạt đến trong thời tuổi thơ nghèo khó của tôi.
Những chiếc lồng đèn muôn hình vạn trạng treo lủng lẳng, bày bán ở chợ, trong các tiệm bánh được bọn con nít nhà bần chúng tôi dòm ngó, thèm thuồng. Trung thu của trẻ con nghèo chỉ là những ngọn nến thắp sáng, gắn vào một thanh gỗ là quá đủ. Sang hơn một chút, ngọn nến được cắm trong một cái lon sữa bò đục lỗ hai đầu cho ánh sáng tỏa ra từ các khe hở. Có đứa nảy sinh sáng kiến làm một chiếc xe trên một trục thép khi đẩy cái lon xoay tròn kéo theo sự chuyển động của tia đèn, trông thật đẹp mắt. Nhờ có người anh hai khéo tay nên tôi không phải chơi với món đồ nguy hiểm đó. Đôi khi những bị mảnh thép cứa đứt tay, hoặc bị phỏng vì hơi lửa nung nóng chiếc lon lúc vô tình chạm phải.

Năm nào anh tôi cũng bỏ công đi chặt tre, đẻo trúc, chuốt nan, quấy hồ cũng như chuẩn bị sẵn những tờ giấy bóng mờ dùng để bao tập để dành rồi tự tay làm lấy những chiếc đèn ông sao cho anh và tôi rước đèn trung thu. Chiếc lồng đèn tuy đường nét còn thô kệch, những tờ giấy dán mờ mờ, không trong và bóng bằng những chiếc lồng đèn ngoài chợ mà cũng có lắm đứa thèm thuồng. Đó là niềm hãnh diện nhỏ nhoi của tôi trong những mùa trăng tháng Tám xa xưa.

Năm ấy, anh tôi đã trưởng thành hơn, do đó óc tưởng tượng cũng lớn theo. Anh quyết định không thèm làm những chiếc lồng đèn ông sao tầm thường, đơn giản như mấy năm trước nữa. Lần này, anh sẽ thực hiện một chiếc lồng đèn mang hình dáng một con phượng hoàng kiêu kỳ với cái đuôi dài lộng lẫy. Mọi việc đã chuẩn bị xong, anh lúi cúi làm quên cả những trò giải trí khác. Tôi nôn nao chờ đợi, vẽ vời trong trí óc nhỏ bé của mình một chiếc lồng đèn thật đặc biệt, thật đẹp để khoe với bọn trẻ cùng xóm. Ngày làm xong cái khung đèn, tôi lân la đến gần, chỉ thấy một khung nan tre uốn theo hình dáng cong cong; phần dài dài thanh mảnh, tôi đoán đó là cái đuôi. Còn ngoài ra, tôi không hình dung ra được gì cả. Điều tưởng tượng khác với khung sườn đang nằm trước mặt làm tôi đôi chút thất vọng.

Ngày dán giấy vào khung đèn, anh tôi rất chộn rộn, chạy qua nhà đứa bạn này, người bạn nọ hết cả ngày trời để mang về đủ thứ món lỉnh kỉnh mà xem chừng anh rất quí. Cuối cùng, chiếc đèn con phượng đã ra đời qua đôi bàn tay khéo léo của anh. Con phượng kiêu hãnh trong màu vàng dịu ngọt của trăng, đôi cánh vươn rộng điểm thêm những tia bông gòn mềm mại. Còn cái đuôi mới thật là một kỳ công. Anh cố sức tô điểm bằng những chấm tròn to nhỏ nhiều màu sắc, xen lẫn nhau trông lòe loẹt, ngộ nghĩnh như đuôi của mấy chú công mà tôi có dịp nhìn thấy trong sở thú. Chắc anh tôi đã thực hiện đuôi phượng bằng hình ảnh ấy, chứ có ai nhìn được con phượng thật bao giờ đâu. Đây là phần anh chăm chút nhất. Nhưng có lẽ vì quá tuyệt vời nên nó làm cho chiếc lồng đèn không giữ được thăng bằng khi đặt xuống đất. Nó cứ chúi đầu xuống rồi nghiêng hẳn qua một bên. Hình như con phượng này chỉ muốn bay chứ không thèm ở trên mặt đất. Dù vậy anh tôi vẫn tự hào:

- Kệ nó, miễn đẹp là tốt rồi. Khi đốt đèn người ta cầm trên tay, có ai để xuống đất đâu mà lo .

Từ ngày hoàn tất xong mọi việc, mỗi ngày, chiếc đèn hình con phượng đều được anh mang ra ngắm nghía, khi thêm chỗ này, lúc sửa lại chỗ kia dù đó chỉ là những chi tiết nho nhỏ. Còn tôi, chỉ mong chóng đến ngày rằm để chiêm ngưỡng xem nó đẹp đến chừng nào. Chiếc đuôi hẳn sẽ lộng lẫy muôn màu tỏa sáng dưới ánh nến, những chiếc vảy lấp lánh trên thân phượng và đôi cánh chấp chới như muốn bay lên bầu trời sáng ánh trăng thu. Chỉ tưởng tượng thôi mà tôi đã cảm thấy thích thú vô cùng. Chao ơi là đẹp !

Thời gian mong đợi cũng đến. Khi ánh trăng bắt đầu ló dạng, mặt trăng tròn vành vạnh, nằm lơ lửng vắt trên bụi tre đầu xóm, chiếu từng tia sáng xuống trần, cũng là lúc lũ trẻ từng nhóm rủ nhau xách đèn đi chơi. Anh tôi không vội vàng, đợi bọn trẻ quây quần đầy đủ và lũ bạn gọi nhau ơi ới, mới thủng thẳng xách tuyệt phẩm của mình ra khoe. Anh đốt một cây đèn cầy rồi cẩn thận gắn bên trong chiếc đèn. Có thêm ánh sáng, con phượng nhìn sống động hẳn ra. Bao ánh mắt trầm trồ thán phục. Chiếc đèn không giống những chiếc đèn khác, nó to lớn và như biết múa dưới ánh trăng. Anh thận trọng cầm đèn và dắt tôi hòa nhập vào dòng con nít đang đi rước đèn. Trong khi đi, anh kể lại giai đoạn làm đèn một cách hào hứng, sôi nổi. Tôi lủi thủi theo sau, mới đầu còn hăng hái sau cảm thấy chán vì chưa được xách chiếc đèn này. Quay qua thấy tôi tiu nghỉu, anh hiểu ý:

- Cho em cầm nè, nhưng cẩn thận nhẹ. Đừng để nó xuống đất, nhớ nha !

Anh nhường đèn cho tôi, lấy một cây nến khác đốt lên, cắm vào một thanh tre nhỏ rồi bước theo lũ bạn của anh. Tôi gia nhập vào đám trẻ cùng lứa tuổi. Có một nhóm con nhà khá giả, cầm những chiếc đèn làm bằng giấy kiếng bóng đủ mọi hình dáng đang khoe sắc , những chiếc máy bay, tàu buồm, bươm bướm, ngôi sao chiếu sáng cả màn đêm. Chúng thì thầm với nhau khi thấy cái lồng đèn “không giống ai” của tôi. Tôi cũng nhìn lại chúng. Chiếc đèn của tôi tuy đặc biệt nhưng vì dán bằng giấy bóng mờ nên không rực rỡ bằng mấy cái đèn đó. Trung, một thằng con trai trong nhóm tiến đến gần tôi:

- Ê ! Chiếc đèn của mầy ngộ quá hen. Ai làm cho mầy vậy ?

Tôi hãnh diện:

- Ừa ! Anh tao làm đó.

- Sao mầy không mua một cái giống của tao. Đèn của mầy ngộ thôi, đâu có sáng bằng đèn tao. Giấy bóng kiếng như vầy mới đẹp.

Tôi ngẩn người, chỉ biết ấp úng:

- Nhưng mà anh tao làm, đâu đứa nào có đèn giống vầy đâu.

Tôi cũng thèm cái lồng đèn như nó lắm. Nó nói cũng đúng, con phượng của tôi tuy lạ nhưng nhìn kỹ không rực rỡ bằng đèn của nó. Ánh sáng trong veo, màu nào cũng tỏ, lại thêm những đường nét sơn tô điểm bên ngoài. Nhưng thôi, có mấy đứa còn phải cầm nến với thanh gỗ kia mà chúng vẫn cười vui, hớn hở đó sao. Khi nhường đèn cho tôi, anh tôi cũng phải chơi như vậy. Đang cầm chiếc đèn hình chiếc xe tăng màu đỏ trên tay, Trung tỏ vẻ thèm thuồng cái đèn của tôi ra mặt:

- Mầy cho tao cầm thử coi.

- Không được, của anh tao. Đưa cho mầy cầm, anh tao la.

- Hay mày cầm cái đèn của tao, đổi nhau chơi chút rồi trả lại, có gì đâu mà sợ anh mầy la.

- Không được mà.
Tôi trả lời mà mắt vẫn chằm chằm nhìn vào chiếc đèn của Trung. Hồi nào đến giờ, tôi chưa hề cầm được trên tay chiếc đèn giấy kiếng. Tôi chỉ sợ anh tôi biết sự trao đổi này sẽ giận không cho tôi chơi đèn chung với anh. Nghĩ ngợi giây lâu, Trung đưa tay vào túi quần, lấy ra một miếng bánh trung thu thơm ngon, chìa ra trước mắt tôi:

- Cho tao cầm một chút rồi tao cho mầy miếng bánh nướng này, ngon hết sẩy đó.

Mùi vị của miếng bánh làm cho nước miếng tôi đầy trong miệng. Tôi chỉ ăn thứ bánh nhân đậu rẻ tiền khi má tôi cúng xong chia thành nhiều lát mỏng cho cả nhà. Còn miếng bánh này thuộc loại mắc tiền, hương thịt trộn lẫn với tròng đỏ trứng, hạt sen, lạc xưởng, mứt bí, hạt dưa... Ôi còn nhiều thứ nữa. Tôi lạc lòng, nhận chịu:

- Thì nè, nhưng lúc cháy hết cây đèn cầy thì mầy phải trả lại tao.

Cầm chiếc đèn giấy kiếng trong tay, tôi vô cùng hả dạ. Chiếc đèn hắt muôn ngàn tia sáng soi rõ đôi bàn chân nhỏ bé, gầy yếu của tôi. Lần đầu tiên tôi cầm được chiếc đèn từng mơ ước. Chiếc đèn như đang cười với tôi bằng những tia sáng lung linh. Vị bánh ngon ngọt đang trôi dần dần qua cổ họng.

Tôi đang thưởng thức một hương vị trung thu mới mẻ nhất trong đời. Đột nhiên, một ánh lửa bùng lên trong mắt, sáng bừng cả một góc. Miếng bánh còn vương trong cổ họng chưa kịp nuốt đã dừng lại nửa chừng khi bên tai tôi nghe có những tiếng la
lớn:

- Chết, cái đèn của con Nhiên cháy rồi kìa !

Tiếng chân chạy, tiếng lao xao của lũ bạn. Những chiếc đèn đang tụ hết về đây. Lũ trẻ quơ quơ ngọn đèn chung quanh, miệng la ơi ới. Anh tôi từ xa chạy vội tới. Mấy cái miệng phù ra thổi thổi, những thanh tre đập đập vào ngọn lửa. Tôi thừ người, nhìn ngọn lửa đang liếm dần từng phần của chiếc đèn hình con phượng. Ngọn lửa lụi tàn dần rồi tắt hẳn. Con phượng yêu kiều chỉ còn là một đống lam nham, lỡ dở. Thì ra, tôi đã quên dặn Trung đừng để chiếc đèn xuống đất. Tôi bật khóc nức nở, miệng có vị mặn của bánh hay nước mắt hòa vào nhau tôi cũng không biết. Cảm giác mất đi một vật quí giá không có gì đền bù được làm tôi càng khóc lớn hơn. Qua màn nước mắt, tôi thấy anh tôi chắt lưỡi tiếc rẻ, tay cầm cán đèn, ngắm nghía hồi lâu, xem chừng không còn gì cứu vãn được, anh bỏ xuống, đến bên tôi, vỗ vỗ lên đầu tôi, dỗ dành:

- Nín, nín đi. Mai mốt anh làm cho em cái đèn khác đẹp hơn. 

Biết lỗi tại mình, lại nhìn thấy tôi khóc lóc thảm thiết. Trung không đành lòng lấy lại chiếc đèn, nhưng anh tôi vẫn ấn chiếc đèn ấy vào tay nó, đoạn dắt tôi trở về nhà. Trăng vẫn còn vằng vặc sáng. Đám trẻ coi bộ mất vui sau cảnh tượng đó nên cũng lục tục ra về bỏ dở cuộc vui. Sáng hôm sau, tôi mon men ra chỗ rước đèn đêm qua, chiếc đèn con phuợng đang nằm chỏng chơ trên mặt đất. Những thanh nan tre nám đen lỗ chỗ, tàn tro đầy phía dưới khung sườn. Tôi giở cái khung lên, như được giải thoát, bụi giấy bay là là theo ngọn gió sớm rồi tản mạn mọi nơi. Mùa trung thu chấm dứt theo chiếc đèn bị cháy. Vị bánh không còn đọng vị ngọt trong tôi. Sự hối tiếc làm tôi buồn bã. Vì lòng ham muốn một vật không phải của mình, vì một miếng ăn làm bỏ phí bao nhiêu công trình tim óc của anh tôi. Có phải vì những tính xấu ấy mà chiếc đèn đã rời xa tôi mãi.

Cho đến ngày nay, sau bao nhiêu năm đã qua, anh vẫn còn nợ tôi lời hứa trong đêm trung thu ấy. Chiếc đèn hình con phượng là chiếc đèn cuối cùng trong mùa trung thu thơ ấu của tôi. Trải qua nhiều thay đổi thăng trầm trong đời sống nhưng mỗi lần đến mùa trung thu, hình ảnh chiếc đèn năm xưa lại quay về trong ký ức tôi tình cảm ấm áp ngày nào. Con phượng thời thơ ấu đã bay vào một khung trời khác.

Trăng trung thu vẫn tròn, ánh sáng vẫn trong. Trong đường nét mờ mờ của vầng trăng mầu nhiệm ấy, ngoài hình ảnh một Chú Cuội, chị Hằng Nga còn có bóng dáng một con phượng hoàng với cái đuôi nhiều màu sắc sặc sỡ, vì không tìm được sự thăng bằng trong đời sống nên đã bay lên đó làm chỗ trú thân mãi mãi. 

Lê Huy (chuyển tiếp)
https://www.quinhon11.com/2012/09/chiec-long-en-xa-mai.html

_____________________

Saturday, March 28, 2026

SỰ SỤP ĐỔ CỦA TƯỢNG ĐÀI NOKIA:

LIỆU CÓ PHẢI "NỘI GIÁN" TỪ MICROSOFT LÀ CÚ KẾT LIỄU CHO HUYỀN THOẠI MỘT THỜI

Là kẻ thống trị không thể tranh cãi của thị trường điện thoại di động, nơi mỗi sản phẩm ra mắt đều là niềm mơ ước của cả thế giới, sự sụp đổ của Nokia là một trong những câu chuyện đáng tiếc nhất trong lịch sử công nghệ.

Năm 2007, tôi thi đỗ đại học và dành dụm số tiền ít ỏi để mua một chiếc Nokia 1110i. Với tôi, đó thực sự là một bước ngoặt, là khoảnh khắc thỏa mãn một niềm mơ ước giản dị nhưng cháy bỏng, dù màn hình của nó chỉ vỏn vẹn hai màu đen trắng. Âm điệu nhạc chuông huyền thoại của Nokia khi ấy có thể vang lên ở bất cứ đâu, trở thành giai điệu quen thuộc của cả một thế hệ.

Sau đó, khi được cầm trên tay một chiếc điện thoại màn hình màu, có thể kết nối Internet dù tốc độ chậm đến mức phải kiên nhẫn chờ từng trang web mở ra, tôi vẫn thấy đó là niềm tự hào lớn lao – một dấu hiệu rằng mình đang chạm tới thế giới rộng lớn hơn.

Thế nhưng, trong chưa đầy một thập kỷ, gã khổng lồ Phần Lan đã đi từ vị thế dẫn đầu thị trường trở thành một nhà sản xuất điện thoại bị mua lại, để lại những bài học đắt giá về khả năng thích ứng, tầm nhìn chiến lược và những sai lầm chết người.

Thời hoàng kim và cú sốc mang tên smartphone
Vào những năm 2000, Nokia là một thương hiệu đáng tin cậy và là người dẫn đầu tuyệt đối trên thị trường điện thoại di động, giành được vị trí này từ Motorola vào năm 1998. Đỉnh cao của họ là vào năm 2007, khi Nokia bán được 436 triệu chiếc điện thoại, chiếm khoảng 40% thị phần toàn cầu. Vào thời điểm đó, đối thủ gần nhất của họ là Motorola chỉ bán được 164 triệu chiếc. Nokia dường như không thể bị đánh bại.



Tuy nhiên, chính trong giai đoạn đỉnh cao này, những hạt giống của sự suy tàn đã được gieo mầm. Sự ra mắt của chiếc iPhone đầu tiên vào năm 2007 đã thay đổi hoàn toàn cục diện ngành công nghiệp điện thoại, dịch chuyển từ điện thoại phổ thông (feature phone) sang điện thoại thông minh (smartphone). Người tiêu dùng bắt đầu quan tâm nhiều hơn đến phần mềm, ứng dụng và trải nghiệm người dùng thay vì chỉ là các thông số phần cứng như số megapixel của camera.

Nokia, dù đã sản xuất smartphone từ lâu trước đó, đã đánh giá thấp tầm quan trọng của sự thay đổi này và quá tự tin vào giá trị thương hiệu của mình. Công ty đã phản ứng chậm chạp với những thay đổi nhanh chóng của thị trường. Thay vì tập trung vào phần mềm, Nokia đã ngoan cố bám vào thiết kế phần cứng và hệ điều hành Symbian lỗi thời. Năng lực cốt lõi của họ nằm ở công nghệ vô tuyến và kỹ thuật phần cứng, trong khi smartphone đòi hỏi kỹ năng về phần mềm và thiết kế trải nghiệm người dùng – những lĩnh vực mà Nokia còn thiếu sót.

Cuộc chiến hệ điều hành và những sai lầm chiến lược chết người
Nền tảng cho sự thành công của smartphone hiện đại là một “hệ sinh thái di động” mạnh mẽ – một mạng lưới kết nối giữa thiết bị, kho ứng dụng, nhà phát triển và người dùng. Đây chính là điểm yếu chí mạng của Nokia.

Hệ điều hành Symbian, từng giúp Nokia thống trị, giờ đây đã trở nên lạc hậu so với iOS của AppleAndroid của Google. Nokia đã không thể hiện đại hóa nó kịp thời, khiến hệ thống trở nên phức tạp và không thu hút được các nhà phát triển ứng dụng.



Sự sụp đổ của Nokia về cơ bản là do không có khả năng phát triển một hệ điều hành và hệ sinh thái di động đủ sức cạnh tranh. Họ đã không giải quyết được bài toán nan giải: người dùng sẽ không mua thiết bị nếu không có ứng dụng, và nhà phát triển sẽ không tạo ra ứng dụng nếu không có người dùng.

Đứng trước áp lực phải thay đổi, Nokia có hai lựa chọn: hợp tác với Android của Google hoặc Windows Mobile của Microsoft. Nokia đã chọn Microsoft, với hy vọng tạo ra một “giải pháp thay thế thứ ba” để khác biệt hóa so với các đối thủ. Năm 2011, một liên minh chiến lược được thành lập, kết hợp thế mạnh về sản xuất và thương hiệu của Nokia với chuyên môn về phần mềm của Microsoft. Tuy nhiên, quyết định này đã không mang lại kết quả như mong đợi.

Dưới sự lãnh đạo của CEO Stephen Elop, một cựu giám đốc của Microsoft được bổ nhiệm vào năm 2010, Nokia đã có những bước đi đẩy nhanh quá trình sụp đổ. Tháng 2 năm 2011, Elop đã gửi một bản ghi nhớ nội bộ nổi tiếng với tựa đề “Nền tảng bốc cháy” (Burning Platform), so sánh tình hình của Nokia với một người đang đứng trên giàn khoan dầu đang cháy.

Bản ghi nhớ này, cùng với thông báo ngừng phát triển hệ điều hành Symbian và Maemo, đã khiến doanh số smartphone của Nokia sụt giảm nghiêm trọng. Hành động của Elop đã giết chết thị trường Symbian trước khi các sản phẩm thay thế chạy Windows Phone sẵn sàng ra mắt, tạo ra một khoảng trống lớn về doanh thu và lợi nhuận. Những chiếc điện thoại Lumia đầu tiên, kết quả của liên minh, ra mắt vào cuối năm 2011 nhưng đã quá muộn để thách thức sự thống trị của SamsungApple.

Thương vụ Microsoft và dấu chấm hết
Sự sụt giảm không thể đảo ngược đã dẫn đến một kết cục tất yếu. Vào ngày 3 tháng 9 năm 2013, Microsoft tuyên bố kế hoạch mua lại mảng Thiết bị & Dịch vụ của Nokia với giá 5,44 tỷ euro. Thương vụ được hoàn tất vào tháng 4 năm 2014, và khoảng 32.000 nhân viên của Nokia đã chuyển sang làm việc cho Microsoft. Ngay sau đó, Microsoft đổi tên thương hiệu Nokia Lumia thành Microsoft Lumia, chính thức xóa sổ một biểu tượng.



Mặc dù có những thuyết âm mưu cho rằng Elop là “con ngựa thành Troy” của Microsoft, các nhà phân tích cho rằng vấn đề của Nokia đã bắt đầu từ rất lâu trước đó. Ban lãnh đạo đã phớt lờ những thay đổi trong sở thích của người tiêu dùng và phản ứng quá chậm.

Sự sụp đổ của Nokia là một bài học kinh điển, tương tự như các trường hợp của Blockbuster hay Kodak. Đây là những công ty đã không nhận ra và phản ứng kịp thời trước các mối đe dọa từ những đổi mới đột phá trong ngành. Cuộc chiến trên thị trường smartphone sau đó chỉ còn là cuộc song mã giữa Apple và Samsung, trong khi vai trò của Nokia dần phai nhạt và biến mất hoàn toàn.

Hồng Duy (Tổng hợp)
Theo: Nhịp sống Thị trường

____________________________

Friday, March 27, 2026

Uống nước hoa đu đủ để tiêu khối u?

 

Nhiều người nói uống nước hoa đu đủ có thể giúp tiêu khối u ung thư, tăng miễn dịch, điều này có đúng? 

Hiện nay, chưa có bất kỳ công trình nghiên cứu lâm sàng (nghiên cứu trên người) nào khẳng định nước hoa đu đủ đực có thể chữa khỏi ung thư hoặc làm biến mất khối u. Hoa đu đủ đực là dược liệu tốt trong Đông y giúp hỗ trợ giảm ho, kích thích tiêu hóa, nhưng không phải là "thần dược".

Thursday, March 26, 2026

Thong dong giữa đôi dòng thuận nghịch

 Thích Thái Hòa


Ta làm và nói sai, nhưng ta lại được nhiều người khen ngợi mỗi ngày, như vậy mỗi ngày đi qua đời ta là mỗi ngày đưa đời sống của ta đi dần vào bóng đêm và từ bóng đêm này dẫn ta đi tới bóng đêm khác.

Ta làm đúng và nói đúng, nhưng ta lại bị nhiều người chỉ trích mỗi ngày, và như vậy mỗi ngày đi qua đời ta là mỗi ngày đưa ta từ bóng đêm bước ra ánh sáng và từ ánh sáng này, ta bước tới ánh sáng khác.

Tuesday, March 24, 2026

Cuộc Hạ Cánh Khẩn Cấp Của Chuyến Bay US Airways 1549

“Đây là Cactus 1549, chúng tôi va phải chim. Cả hai động cơ đều mất lực đẩy. Chúng tôi đang quay lại LaGuardia.”...

Cơ trưởng Chesley Sullenberger
Những lời căng thẳng đó vang lên qua sóng radio vào một ngày thứ Năm lạnh giá tháng 1 năm 2009. Cơ trưởng Chesley Sullenberger (thường gọi là Sully) vừa cất cánh từ LaGuardia Airport, hướng đến Charlotte, Bắc Carolina. Trên máy bay có 150 hành khách và 4 thành viên phi hành đoàn, tất cả đều nghĩ đây chỉ là một chuyến bay bình thường. Nhưng chỉ hai phút sau khi cất cánh, mọi thứ đã thay đổi trên chiếc Airbus A320 đó.