Tản văn của: Bùi Nhật Lai
Chiều buông chậm như một vết thương cũ lâu ngày trở gió, chưa kịp se lại đã rướm máu. Tôi ngồi lặng trong quán cà phê nhỏ, nơi góc phố quen, nhìn qua khung cửa kính nhòe nước, nơi mưa đang rơi lặng lẽ trên những con đường đã từng rất đỗi thân quen. Phố vẫn thế, chỉ có lòng người là đổi khác – hay là chính tôi đang khác?
Những hạt mưa, nhỏ, mảnh và lạnh như lời thì thầm từ ký ức. Chúng rơi lên mái tôn, tạo nên bản nhạc trầm buồn, vừa đủ khiến lòng người chùng xuống. Đường phố như thu mình lại dưới lớp áo xám tro, nơi những dòng xe trôi qua vội vã, bánh xe lăn ướt mặt đường, kéo theo những vệt nước loang loáng như nỗi buồn không tên. Mỗi ánh đèn xe là một chớp nháy mong manh, lạc lõng giữa làn mưa xối xả, như những hy vọng chưa kịp nở đã vội úa tàn.
Tôi tự hỏi không biết mình đã bao lâu rồi không cảm nhận một cơn mưa trọn vẹn. Những ngày gần đây, mưa thường đến cùng nỗi buồn – hoặc cũng có thể chính nỗi buồn trong tôi gọi mưa về. Mưa trên phố có điều gì rất lạ: vừa xa vắng lại vừa gần gụi, vừa lạnh lẽo lại vừa như ôm ấp, vỗ về. Như cái cách ai đó đã từng đến bên tôi, rồi cũng âm thầm rời đi – không lời chào, không cả một lời tạm biệt.
Phố xá trong mưa như già hơn, trầm hơn, và đầy ắp những bí mật mà chỉ người buồn mới nhìn thấy được. Một đôi tình nhân che chung chiếc ô, nép sát vào nhau bước qua, để lại phía sau những tiếng cười khe khẽ tan vào mưa. Tôi không ganh tị, chỉ bỗng thấy lòng mình trống hoác, như một khoảng sân vắng không ai bước tới. Ngày xưa, tôi cũng từng đi bên một người như thế, cũng từng cười nghiêng ngả dưới cơn mưa bất chợt. Nhưng giờ, chỉ còn mình tôi và chiếc bóng dài lặng lẽ in trên vỉa hè loang nước.
Tiếng mưa gõ lách tách trên mặt bàn, chạm nhẹ lên ly cà phê còn bốc khói, làm tôi nhớ về những ngày cũ. Có lần, mẹ tôi ngồi đan áo trong gian bếp ẩm ướt, mắt nhìn ra màn mưa ngoài hiên mà thở dài khe khẽ. Tôi từng không hiểu sao người lớn hay buồn khi trời mưa – giờ mới biết, đó là khi những điều đã qua ùa về, ào ạt, ướt đẫm, và không có cách nào ngăn lại được.
Phố này vốn dĩ đã cô đơn, nhưng khi mưa về, nó như hóa thân thành một bản nhạc buồn, dài lê thê. Người đi đường rút sâu vào áo, những chiếc ô màu xám trôi qua như từng mảnh u hoài. Tôi thèm một ánh nhìn thân quen, một lời gọi tên khe khẽ giữa chiều mưa, nhưng tất cả đều im lặng. Chỉ còn tiếng mưa là vẫn kiên trì, rơi xuống, chạm vào mọi ngóc ngách của phố, và của trái tim.
Tôi ngồi đó rất lâu, như thể chờ một điều gì đó sẽ đến – một bàn tay vỗ nhẹ vai, một ai đó bước vào quán, mỉm cười và nói: “Mưa rồi, về thôi.” Nhưng điều đó không xảy ra. Và mưa thì vẫn cứ rơi.
Trên phố, từng giọt mưa rơi xuống như những lời thì thầm từ quá khứ, đánh thức những nỗi niềm tưởng đã lãng quên. Tôi biết, có những cơn mưa không để rửa trôi mà để nhắc nhớ. Có những nỗi buồn không để trốn tránh mà để học cách chấp nhận. Và có những chiều mưa, như hôm nay, để ta biết mình vẫn còn cảm xúc – dù là buồn, nhưng vẫn là đang sống.
Mưa vẫn rơi trên phố. Và tôi – vẫn ngồi đây, với những ký ức không tên, và một nỗi buồn rất thật.
.jpg)
.jpg)

.jpg)


