Mua được căn nhà như ý muốn, nhưng phát hiện cái lò nướng dính đầy dầu mỡ cáu bẩn trong suốt 20 năm. Bạn đã gặp trường hợp như thế chưa?
CHUYÊN MỤC
- Xã hội đời sống (3176)
- Truyện ngắn - Tùy bút - thơ (1486)
- Trong bếp ngoài vườn * (615)
- Y học - Sức khỏe (425)
- Thế giới huyền bí (134)
Wednesday, July 22, 2026
Làm ‘hồi sinh’ lò nướng dính dầu mỡ 20 năm chỉ trong vài giây?
Mai Khuê
Mua được căn nhà như ý muốn, nhưng phát hiện cái lò nướng dính đầy dầu mỡ cáu bẩn trong suốt 20 năm. Bạn đã gặp trường hợp như thế chưa?
Rodger Beck rơi vào tình huống này. Vì không đủ tiền thay cái lò nướng khác, Beck – chủ nhân mới của ngôi nhà quyết định tự làm mới cái lò cũ kỹ 20 năm tuổi ấy.
Anh đi đến cửa hàng bách hóa, mua về thuốc xịt, miếng chà bằng thép, cây cọ rửa mặt màu xanh lá cây và găng tay lớn màu vàng. Sau một hồi “vật lộn” với các vết dầu mỡ cứng đầu trong cái lò, anh đành… chịu thua.
“Cọ rửa cái lò muốn gãy lưng, mà giờ vẫn không sử dụng được để mà nướng bánh. Tức thiệt!” Beck nghĩ. Ngặt một nỗi, Beck rất thích ăn đồ nướng, bánh nướng, thịt nướng, gà nướng,…
“Chẳng lẽ vứt cái lò này đi sao? Hay cố gắng nai lưng ra chùi một lần nữa?” Beck nghĩ, rồi gọi điện thoại cho mẹ. “Chỉ tốn công sức thôi, con trai ạ,” người mẹ nói qua điện thoại, “Mà con đã thử với DrClean chưa?”
Beck luôn tin tưởng nơi mẹ mình, nên quyết định nghiên cứu về DrClean Spray, vì như lời bà nói, nó có thể biến cái lò 20 tuổi của ngôi nhà này “hồi sinh”.
DrClean Spray là một chất làm sạch tích hợp mạnh mẽ phù hợp với hầu hết mọi mục đích. Được chế tạo bằng công nghệ làm sạch nhanh chóng, nó tạo ra các siêu bám giúp làm trôi bụi bẩn cứng đầu và làm sạch một cách hoàn hảo.
DrClean được thiết kế đặc biệt để làm sạch vết bẩn với các thành phần thân thiện với môi trường và không độc hại, được bảo đảm không gây hại cho da hoặc bất kỳ vật nuôi nào. Công thức đột phá cho nhiệm vụ nặng nề nhưng an toàn để sử dụng trong gia đình này, là không sử dụng các chất huỳnh quang và sử dụng các enzym sinh học tự nhiên để phân hủy vết bẩn. Có thể dùng sản phẩm này để làm sạch vết bẩn ở các thiết bị nhà bếp, mui xe, sàn nhà vệ sinh, thậm chí cả nội thất xe hơi và đồ đánh bóng gỗ.
Cho đến nay, DrClean đã bán được hơn 10 triệu đơn vị trực tiếp cho người tiêu dùng. Hãy thử mua DrClean về dùng, bạn sẽ thấy ngay hiệu quả. Vì như kinh nghiệm của Beck cũng như nhiều người tiêu dùng khác, một cái lò dính đầy dầu mỡ suốt 20 năm, vẫn có thể “hồi sinh” và trở thành cái lò mới tinh chỉ trong vài giây đó thôi!
https://saigonnhonola.com/
_________________________
Tuesday, July 21, 2026
Sài Gòn, một góc ký ức và bây giờ
Trước 1975, đôi khi tôi cũng lêu lổng ở Đà Lạt, mê cảnh núi đồi, ao hồ, sông suối, nhịp sống chậm rãi của Đà Lạt, và cũng không loại trừ mê luôn người Đà Lạt hiền hòa, hiếu khách... Tôi nhủ, rồi ngày nào đó sẽ về đây dưỡng già (non).
Bây giờ tôi đã về Đà Lạt, cũng hơn sáu năm rồi. Nợ đời chưa dứt, nên khi Sài Gòn lúc Đà Lạt.
Bây giờ tôi đã về Đà Lạt, cũng hơn sáu năm rồi. Nợ đời chưa dứt, nên khi Sài Gòn lúc Đà Lạt.
Sài Gòn và Đà Lạt đều là dân tứ xứ. Ở lâu thì thành người Sài Gòn hay dân Đà Lạt gốc. Mỗi nơi đều có con người và phong cách riêng. Rồi cuộc đời dâu bể, nơi còn nơi mất… Đà Lạt đang mất dần, gượng không nổi, nhưng Sài Gòn còn là Sài Gòn, dù có mất chút đỉnh.
Ai ở đâu tới mặc kệ, nhưng Sài Gòn không có đất sống cho “bún mắng cháo chửi”, không phân biệt khách Tây khách ta, không giẫm nát hoa hội chợ, phở Hà Nội không thể “tuyệt đối đúng” khi thiếu rau thơm giữa đất Sài Gòn… Trước như vậy, giờ vẫn thế.
Nhưng Đà Lạt thì khác, chụp giựt, níu kéo, chém chặt, phân biệt Tây ta... đang hình thành ở những ngày cuối tuần hay lễ hội. Đà Lạt tuổi đời trẻ quá, chưa kịp bén rễ thì bão đời đã làm tản mác con người Đà Lạt. Đà Lạt thiếu “con người Đà Lạt” đâu còn gì là hồn Đà Lạt. Đà Lạt chỉ còn thân xác như bức họa đắt giá của Picasso dưới con mắt của kẻ phàm phu.
Nói vậy thôi, Đà Lạt vẫn còn vài nơi yên tĩnh, hoa lá núi đồi để tôi còn đọc sách bên tách trà ly rượu. Rồi ngẫm lại mới thấy, sao mà quãng đời lớn lên ở Sài Gòn êm ả quá. Và rồi cũng nơi đó, những năm tháng cùng cực, cơm áo gạo tiền, cố giữ cho được cái nguyên tắc sống của riêng mình, thiệt vất vả.
Nhưng Đà Lạt thì khác, chụp giựt, níu kéo, chém chặt, phân biệt Tây ta... đang hình thành ở những ngày cuối tuần hay lễ hội. Đà Lạt tuổi đời trẻ quá, chưa kịp bén rễ thì bão đời đã làm tản mác con người Đà Lạt. Đà Lạt thiếu “con người Đà Lạt” đâu còn gì là hồn Đà Lạt. Đà Lạt chỉ còn thân xác như bức họa đắt giá của Picasso dưới con mắt của kẻ phàm phu.
Nói vậy thôi, Đà Lạt vẫn còn vài nơi yên tĩnh, hoa lá núi đồi để tôi còn đọc sách bên tách trà ly rượu. Rồi ngẫm lại mới thấy, sao mà quãng đời lớn lên ở Sài Gòn êm ả quá. Và rồi cũng nơi đó, những năm tháng cùng cực, cơm áo gạo tiền, cố giữ cho được cái nguyên tắc sống của riêng mình, thiệt vất vả.
Ở Sài Gòn tôi nhớ Đà Lạt, nhưng ở Đà Lạt tôi lại nhớ Sài Gòn. Hai cái nhớ khác nhau. Nhớ Đà Lạt vì lỡ thương. Còn nhớ Sài Gòn vì duyên vì nợ.
Hầu hết những bài trong sách đều được viết ở Đà Lạt. Phải xa Sài Gòn mới ngứa tay viết được, mà viết tùy bút kiểu này cũng coi như một cách tính sổ với cuộc đời. Đà Lạt làm tôi biết nhớ Sài Gòn.
Hầu hết những bài trong sách đều được viết ở Đà Lạt. Phải xa Sài Gòn mới ngứa tay viết được, mà viết tùy bút kiểu này cũng coi như một cách tính sổ với cuộc đời. Đà Lạt làm tôi biết nhớ Sài Gòn.
Chỉ mới ba trăm cây số Đà Lạt - Sài Gòn, lại còn đi đi về về mà đã thế, huống chi những người ở xa Sài Gòn nửa vòng trái đất, chục năm, hai ba chục năm, biền biệt thì sao? Có lẽ chỉ còn cách như người bạn tôi, nửa đêm không ngủ được, gọi phone về, thở dài: Tao nhớ Sài Gòn… chết mẹ!
Xa Sài Gòn mới thấm, mới cảm thấy thiếu thiếu cái gì đó, như từ bỏ một thói quen, bứt rứt khó chịu như cai thuốc.
Nhớ Sài Gòn chứ sao không! Nhớ con hẻm lầy lội, nhớ tiếng mưa rơi trên mái tôn, nhớ tuổi thơ, nhớ tiếng rao hàng giọng Sài Gòn, nhớ sầu riêng vú sữa, nhớ đủ thứ… Xa rồi mới biết thương biết nhớ…
Vũ Thế Thành
Đà Lạt, 29.6.2017
(Lời mở đầu tập tuỳ bút "Sài Gòn một góc ký ức và bây giờ").
Nhớ Sài Gòn chứ sao không! Nhớ con hẻm lầy lội, nhớ tiếng mưa rơi trên mái tôn, nhớ tuổi thơ, nhớ tiếng rao hàng giọng Sài Gòn, nhớ sầu riêng vú sữa, nhớ đủ thứ… Xa rồi mới biết thương biết nhớ…
Vũ Thế Thành
Đà Lạt, 29.6.2017
(Lời mở đầu tập tuỳ bút "Sài Gòn một góc ký ức và bây giờ").
https://www.facebook.com/share/p/18yFPaKaDL/
___________________
Monday, July 20, 2026
BUÔNG TAY KHÔNG PHẢI LÀ MẤT ĐI MÀ LÀ CÁCH ĐỂ NHẬN RA GIÁ TRỊ THẬT CỦA MỌI THỨ
Có những buổi chiều, khi ánh hoàng hôn buông xuống nhuộm vàng mặt hồ phẳng lặng, tôi ngồi lặng lẽ, nghe lòng mình khẽ thì thầm về những điều đã qua. Cuộc sống, đôi khi, giống như một dòng sông – ta muốn giữ chặt lấy dòng nước, nhưng càng nắm, nước càng trôi qua kẽ tay.
Và rồi, tôi nhớ đến một câu nói: “Cái gì mình buông mà nó không mất thì nó mới là của mình.” Lời nói ấy như một làn gió, nhẹ nhàng nhưng đủ sức làm lay động những góc sâu kín trong tâm hồn.
Sunday, July 19, 2026
Chuyện lạ chưa kể ở Mỹ
Vân nguyễn - Dallas
Sau một năm sống ở xứ tuyết mùa đông kéo dài, vợ chồng em quyết định dọn sang Texas tại thành phố Dallas, chủ yếu để mùa đông đỡ khắc nghiệt hơn, dù biết mùa hè ở đây rất nóng.Saturday, July 18, 2026
Vạn vật đều có linh: Thực vật cũng có tư duy và linh hồn?
Lê Huyền
Người xưa cho rằng “vạn vật đều có linh”. Vậy, ngoài con người ra, động vật, thực vật cũng có tư duy và linh hồn? Nhiều người vẫn đang tranh luận về vấn đề này, và một thí nghiệm khoa học vô cùng nổi tiếng – Thí nghiệm Backster, có thể sẽ đưa ra một lời giải đáp.
Friday, July 17, 2026
Cũng Dòng Sông Lững Lờ Trôi
Bí Bếp
Sau sáu tháng, tôi lại trở về miền Tây vì một việc cần kíp trong nhà. Chuyến đi lần nầy, nếu nói về chuyện sửa soạn thì cũng không khác gì mấy chuyến trước. Cũng hành lý, giấy tờ, thuốc men, quà cáp, mấy món linh tinh cần dùng cho một chuyến đi xa. Nhưng trong bụng thì lại khác. Cái khác không nằm ở cái va li nặng hay nhẹ, mà nằm ở cái lòng người đi, có chút nôn nao, chút lo nghĩ, chút gì đó khó gọi tên cho trúng.
Qui nhơn11
bền bỉ,
Bí Bếp,
không đất cắm rễ,
lặng lẽ,
lục bình,
miền Tây,
trôi nổi,
Truyện ngắn - Tùy bút - thơ,
Vĩnh Long
Subscribe to:
Posts (Atom)



.jpg)


