Wednesday, July 8, 2026

Ký ức khoai dong riềng

 Trần Lan

Tháng giêng đến rất nhanh mà qua đi rất chậm. Người làng tôi thường có câu cửa miệng “Tháng Giêng ăn nghiêng bồ lúa” như thế cũng đủ biết tháng giêng nó dài rộng đến mức nào rồi.

Trong thơ ca, tháng giêng tuyệt đẹp. Tháng giêng với ngạt ngào hương bưởi, hoa lá khoe sắc khoe hương, én chao liệng trên cánh đồng lúa xanh rờn. Tháng giêng với tiếng trống chèo say nghiêng ngã đình làng với những lời hẹn hò tình tứ. Tháng giêng mưa bụi bay, hoa xoan vương lên mái đầu người thương với những ánh mắt trìu mến lãng mạn làm cho người ta nôn nao với những đêm trường khó ngủ…

Tôi lớn lên khi cảnh nhà sa sút, cả làng sa sút nghèo xác nghèo xơ. Tháng giêng đói quay quắt, đói mòn đói mỏi. Cả làng đều đói, cả làng đều trông chờ vào khoảng vườn trồng cây khoai dong riềng để cầm cự qua tháng giêng dài đằng đẳng. Cây khoai dong riềng dễ trồng, dễ sống, trồng ở đâu cũng mọc lên xanh tốt, trồng ở đâu cũng cho nhiều củ và củ to cả. Làng tôi vốn là làng cổ nghe nói đã xuất hiện từ xa xưa. Làng ở vào chỗ trũng thấp gần bãi bồi của một con suối nhỏ. Đất trong làng nhiễm mặn lâu đời nên trồng các loại cây khác đều không thích hợp chỉ có cây khoai dong riềng là xanh tốt bời bời mà thôi. Khi thu hoạch xong những củ non không ăn được bỏ lại từng khóm nhỏ vương vãi khắp vườn. Bước sang tháng hai củ non bắt đầu nẩy mầm. Một sức sống được hồi sinh trong những mẩu củ con con mà trước đây tưởng chừng như là đã chết dưới cái rét và hanh giá của mùa đông. Mẹ tôi lấy mẫu cây đã nẩy mầm đó làm cây giống đó để trồng cho vụ tiếp theo. Mảnh vườn được mưa xuân làm cho ẩm ướt, cây cỏ tây cây rau chân vịt, rau cúc dại đã mọc xanh um. Mẹ tôi và người làng không cần cuốc đất, chỉ đào hố rồi vùi củ giống đã lên mầm sẵn và lấp đất lại. Trồng cây khoai dong riềng không tốn củ giống, không tốn phân và rất đỡ công lao động cực nhọc.


Chỉ sau vài ngày cây dong riềng mọc lên khỏe mạnh. Những cái lá to như cái lá dong gói bánh tết màu phớt tía xòe ra che kín khoảng đất dưới gốc cây. Đám cỏ dại bị rễ cây dong riềng lấn át dần dần mất đi sự sống, chỉ có cây cỏ gấu lì lợm còn tồn tại nhưng cũng ốm yếu tong teo.

Cha mẹ tôi bận việc chẳng mấy ai quan tâm đến đám mảnh vườn trồng cây khoai dong riềng cả, chỉ có bọn trẻ con là thích thú với khoảnh vườn mà thôi.Trời chuyển dàn sang mùa hè. Cây khoai đã tốt quá đầu bọn nhỏ tán lá đan xen nhau che mát rượi. Khu vườn là nơi rất yêu thích cho bọn trẻ. Không những chúng tôi mà cả đàn gà cũng rất thích chui xuống gốc cây dong riềng râm mát để kiếm mồi và tránh nắng. Đàn gà ri rích suốt cả ngày, có mấy con gà trống tinh nghịch còn nhảy lên cây dong khum khum định cất tiếng gáy. Không chịu được sức nặng của gà trống cây dong oặt xuống làm cho chú gà giật mình cục tác loạn xạ, đàn gà mái và gà con kêu toáng lên chạy tứ tán. Mùa hè có những cơn mưa bất chợt, chúng tôi kéo nhau vào trú dưới bụi cây đưa tay ngắt chiếc lá đội lên đầu chờ cơn mưa tạnh.

 Chúng tôi chơi trò trốn tìm, chạy trốn từ vườn nhà này sang vườn nhà khác. Chơi trốn tìm chán lại cắt lá khoai và thân cây khoai bày trò đồ hàng, dựng nhà dựng quán. Tuổi nhỏ ngây thơ chỉ biết ăn chơi rồi đi học. Mọi lo toan cuộc sống nào có biết gì. Cha mẹ suốt đời tần tảo nắng sương cũng chỉ mong sao đàn con khôn lớn. Cuộc sống cứ trôi đi và đám trẻ con vẫn vô tư lự. Mỗi buổi đi học về tôi được mẹ phân công lấy lá và có khi cả cây khoai dong non cắt nhỏ ra nấu nhừ lên cho lợn ăn.

     Một buổi sáng chợt trời se lạnh. Cơn gió se se tháng mười báo hiệu mùa đông sắp đến. Ngoài vười thấp thoáng đã thấy le lói một vài bông hoa dong riềng nở sớm. Bọn trẻ vui mừng chờ hoa dong riềng nở rộ. Khi hoa dong riềng nở cả một khoảng vườn đỏ rực dưới cái ánh nắng vàng của tiết trời đầu đông. Tất cả bọn trẻ giờ đây tập trung ra vườn chọn những bông hoa to đã chín bứt ra và hút mật. Một thứ nước ngọt lừ tinh khiết làn cho bọn trẻ say sưa luồn khóm này sang khóm khác. Bọn trẻ dậy sớm đi khắp các vườn trong xóm tranh nhau với đàn chim bã trầu cũng tập trung về đây hút mật. Con chim bã trầu nhỏ xíu, chúng chỉ bằng ngó tay cái người lớn, có bộ lông màu đỏ. Chim bã trầu có cái mỏ dài cong cong với một biệt tài vừa vỗ cánh vừa hút mật. Những bông hoa chúng đã hút bọn trẻ hút lại chẳng ngọt một tẹo nào.


Vườn khoai bây giờ lá đã ngã sang màu vàng úa. Dưới gốc củ khoai trồi lên xây xung quanh gốc tựa như có bàn tay nào xếp vào vậy. Cái tết đã đến rất gần, khoai cũng đã già, trong làng mọi người đã bới khoai để độn vào những bữa cơm gia đình. Củ khoai dong từng nải trải dài ra như củ riềng củ gừng củ nghệ. Ban đầu mẹ chọn củ già luộc lên cho chúng tôi ăn mỗi sáng để đi học ăn. Nồi khoai mẹ luộc từ tối hôm trước đã nguội ngắt, anh em tôi dùng tay bóc vỏ khoai rồi ăn ngon lành. Ngồi bên bếp lửa thưởng thức vị khoai ngọt, dẻo quẹo trôi vèo vào những cái dạ dày đói làm cho chúng tôi thấy ấm áp và hạnh phúc vô cùng. Củ non mẹ dành gọt vỏ để độn vào giờ cơm chính. Đến bữa ăn cha mẹ dành cho con bát cơm đầy còn lại khoai cha mẹ ăn thay cơm. Thấy cha mẹ ăn ngon lành chúng tôi cứ tưởng la khoai ngon lắm. Bây giờ lớn lên mới thấy được tấm lòng thương con vô bờ bến của mẹ cha và cũng thấy mình sao vô tâm đến vậy. Vườn khoai dong riềng đã cùng gia đình chúng tôi và cả làng qua cái đói của mùa gáp hạt.


Năm tháng qua đi, cuộc sống khó khăn cũng đã trôi vào quá khứ. Chúng tôi đi học rồi đi làm xa. Mảnh vườn xưa được chia ra để làm nhà riêng cho các anh chị em. Trong tiềm thức mảnh vườn xưa sao rộng thế, nó chứa đựng bao nhiêu là ký ức của cả mấy thế hệ anh em chúng tôi. giờ đây nhìn lại mảnh vườn thấy nhỏ tý tẹo, nhà sát nhà tường cao cổng kín. Cuộc sống khấm khá hơn trong làng không còn ai trồng cây khoai dong riềng nữa. Nhà nào còn tý đất thì để trồng rau, trồng vài cây hoa cây cảnh.

     Cây khoai dong riềng chỉ còn lại kỷ niệm neo đậu vào trong nỗi nhớ quê hương làng xóm. Mỗ khi làn gió heo may se lạnh đi qua, kỷ niệm xưa lại trở về rưng rưng trên khóe mắt. Hóa ra quê hương không phải cái gì to tát lớn lao cả. Một ngọn khói chiều, một đóa hoa dong riềng cũng đủ làm cho ta thao thức. Quê hương là vị ngọt bùi của củ khoai dong riềng đã nuôi ta qua những ngày khốn khó. Quê hương là bóng hình cha mẹ đã dành cho con bát cơm qua ngày đói hoa cả mắt. Hoa dong riềng của làng quê cháy đỏ thắp sáng trong trái tim ta mãi mãi.


Trần Lan
https://tanvanhay.vn/ky-uc-khoai-dong-rieng/
____________________________

Tuesday, July 7, 2026

Hãy Tránh Xa Những Người Nhiều Chuyện

Hoa Tara

Mỗi lần gặp nhau là : ông kia ngoại tình, bà kia ly hôn, anh A thất nghiệp, cô B phá sản...

Ngồi với bạn họ lôi chuyện của người khác ra nói được, thì khi ngồi với người khác, họ cũng lôi chuyện của bạn ra nói được.

Có những cuộc trò chuyện tưởng như chỉ để "cho vui", nhưng lại âm thầm bào mòn sự bình an của một con người. Bởi khi một người quen lấy đời tư của người khác làm câu chuyện, họ cũng đang dần đánh mất sự tử tế trong cách đối xử với con người.

Người nhiều chuyện thường không chỉ truyền đi thông tin. Họ còn truyền cả sự phán xét, sự tò mò và năng lượng tiêu cực. Nghe nhiều, lòng mình cũng dễ bị cuốn vào việc đánh giá người này, bàn tán người kia, để rồi quên mất rằng ai cũng đang có những nỗi khổ không muốn đem ra làm đề tài cho người khác.

Người khôn ngoan thường rất cẩn trọng với những mối quan hệ như vậy. Không phải vì họ kiêu ngạo, mà vì họ hiểu : môi trường mình ở lâu sẽ dần trở thành con người mình.

Ở cạnh người chỉ thích nói xấu, mình cũng dễ học cách nhìn đời bằng ánh mắt nghi ngờ. Ở cạnh người chỉ thích soi lỗi người khác, mình cũng dần quên mất việc nhìn lại chính mình.

Thời gian vốn quý. Thay vì dành hàng giờ để bàn tán chuyện thiên hạ, hãy tìm những người nói về kiến thức, về trải nghiệm, về lòng biết ơn, về cách sống tốt hơn mỗi ngày. Những cuộc trò chuyện như thế không chỉ làm trí óc rộng mở, mà còn khiến tâm hồn trở nên nhẹ nhàng và tử tế hơn.

Một cuộc đời bình an thường bắt đầu từ việc biết chọn bạn mà chơi, chọn lời mà nghe, chọn chuyện mà nói. Bởi khi miệng bớt bàn chuyện người, tâm sẽ có nhiều chỗ hơn để tu dưỡng chính mình, và đó mới là điều thật sự làm nên giá trị của một con người.

Hoa Tara

July 4th - Như Một Nén Hương Của Ký Ức,

 Minh Hân Phan 

Có những ngày tháng chỉ là một con số trên tờ lịch. Nhưng cũng có những ngày tháng âm thầm đổi cả một cuộc đời.

Tháng Ba là ngày tôi rời quê hương Việt Nam, mang theo trong tim hình bóng của gia đình, bè bạn và tuổi trẻ. 

Hơn một năm sau, đúng vào những ngày đầu tháng Bảy năm 1980, tôi đặt chân đến nước Mỹ, giữa không khí rộn ràng của ngày Quốc khánh (July 4th) . Từ đó, một hành trình mới bắt đầu.

Hơn bốn mươi năm đã trôi qua.

Nước Mỹ đã cho tôi cơ hội học tập, làm việc, lập nghiệp, xây dựng gia đình và sống một cuộc đời bình yên. Việt Nam vẫn là nơi chôn nhau cắt rốn, nơi tiếng mẹ, tiếng gà trưa, mùi hương đồng nội và những ký ức tuổi thơ chưa bao giờ rời khỏi trái tim.

Hôm nay, khi mái tóc đã điểm bạc, tôi không còn nghĩ nhiều về những mất mát hay được hơn. Điều còn lại chỉ là lòng biết ơn.

Biết ơn quê hương đã sinh thành.

Biết ơn quê hương đã cưu mang.

Bài thơ nhỏ này xin được viết như một nén hương của ký ức, để tri ân cả hai miền đất đã làm nên cuộc đời mình.

CHO ĐỜI THÊM QUÊ HƯƠNG. 

   Tháng ba trời lặng gió
   Ta rời bến quê nhà
   Một trời mây phía trước
   Một trời thương phía sau

   Biển dài không nói gì
   Chỉ sóng bạc tiễn đưa
   Quê nằm trong mắt nhỏ
   Mặn cùng từng cơn mưa

   Tháng bảy trời rộng mở
   Đón chân người tha hương
   Giữa cờ bay ngày hội ***
   Đời sang một quê hương

   Đất lạ đón chân người
   Trời xanh màu rất lạ
   Học từng lời chào mới
   Giấu nhớ vào vành môi

   Những mùa đông tuyết trắng
   Lạnh hơn cả gió quê
   Chỉ một câu tiếng mẹ
   Sưởi ấm bao não nề

   Bốn mươi năm lặng lẽ
   Tóc đã ngả màu sương
   Vẫn nghe trong giấc ngủ
   Tiếng gà đâu cuối vườn

   Cảm ơn miền đất mới
   Cho hạt mầm nở hoa
   Nhưng trong tim vẫn giữ
   Một góc nhỏ quê nhà

   Tháng bảy rồi lại đến
   Gọi ký ức quay về
   Hai quê chung một nhịp
   Trong suốt đời tôi đi

   Nếu mai chiều khép lại
   Xin mỉm cười bình yên
   Tri ân ngày tháng bảy
   Cho đời thêm quê hương.

h.phan 07.03.2026

*** July 4th (https://www.facebook.com/hphan2029)

_____________________________

Monday, July 6, 2026

MC NAM LỘC HỒI ÂM.. câu chuyện của ca sĩ Quốc Thiên

Tôi chia sẻ bài viết này vì thấy đây là một lập luận rõ ràng, chừng mực và có lý lẽ.

Người Việt tị nạn không chống âm nhạc, cũng không chống tài năng của bất cứ nghệ sĩ nào. Nhưng khi một nghệ sĩ đã công khai chọn lập trường chính trị, ca ngợi những biểu tượng từng gắn liền với nỗi đau của hàng triệu người miền Nam, thì cộng đồng tị nạn cũng có quyền lên tiếng phản đối.

Sunday, July 5, 2026

TUỔI GIÀ VÀ NỖI CÔ ĐƠN

Vinh Tran

Có một ngày, ta chậm rãi bước vào tuổi già – cái tuổi không còn lo toan cơm áo, cũng chẳng còn nhiều hoài bão phải theo đuổi. Chỉ còn lại ta, cùng những ký ức, những thói quen cũ, và người bạn đời – nếu vẫn còn may mắn bên cạnh.

Khi con cái đã trưởng thành, bay đi theo những chân trời riêng của chúng. Khi bạn bè không còn gặp nhau thường xuyên như trước. Khi sức khỏe bắt đầu chậm lại, trí nhớ đôi khi lỡ nhịp, ta mới thấy điều đáng sợ nhất không phải là bệnh tật hay già yếu, mà là sự cô đơn – ngay cả khi đang ở bên một người từng rất thân thuộc.

MÌNH ĐANG SỐNG 1 CUỘC SỐNG VÔ CÙNG NHẸ TÊNH ..

Saturday, July 4, 2026

Nhân Ngày Lễ Độc Lập của Hoa Kỳ: 4th of July

 Trương Hữu - HIEN YUKEN

90 MILES TO CUBA
Key West, Florida


Mai là Ngày Lễ Độc Lập của Hoa Kỳ. Mỗi khi ngày 4 tháng 7 trở về, người ta thường nhớ đến bản Tuyên ngôn Độc lập và cuộc chiến giành tự do của những người khai quốc. Nhưng với tôi, ngày lễ ấy còn gợi nhớ một hành trình khác - hành trình của hàng triệu người di dân từ khắp nơi trên thế giới, mang theo hy vọng về một cuộc đời mới trên miền đất hứa. Bài viết này bắt đầu từ một cuộc gặp tình cờ với một thuyền nhân Cuba, để rồi từ câu chuyện của ông, tôi nghĩ nhiều hơn về nước Mỹ, về tự do và về số phận của những con người phải rời bỏ quê hương.
........................