Wednesday, April 22, 2026

MƯA RƠI TRÊN PHỐ

Tản văn của: Bùi Nhật Lai
Chiều buông chậm như một vết thương cũ lâu ngày trở gió, chưa kịp se lại đã rướm máu. Tôi ngồi lặng trong quán cà phê nhỏ, nơi góc phố quen, nhìn qua khung cửa kính nhòe nước, nơi mưa đang rơi lặng lẽ trên những con đường đã từng rất đỗi thân quen. Phố vẫn thế, chỉ có lòng người là đổi khác – hay là chính tôi đang khác?

Những hạt mưa, nhỏ, mảnh và lạnh như lời thì thầm từ ký ức. Chúng rơi lên mái tôn, tạo nên bản nhạc trầm buồn, vừa đủ khiến lòng người chùng xuống. Đường phố như thu mình lại dưới lớp áo xám tro, nơi những dòng xe trôi qua vội vã, bánh xe lăn ướt mặt đường, kéo theo những vệt nước loang loáng như nỗi buồn không tên. Mỗi ánh đèn xe là một chớp nháy mong manh, lạc lõng giữa làn mưa xối xả, như những hy vọng chưa kịp nở đã vội úa tàn.

Tôi tự hỏi không biết mình đã bao lâu rồi không cảm nhận một cơn mưa trọn vẹn. Những ngày gần đây, mưa thường đến cùng nỗi buồn – hoặc cũng có thể chính nỗi buồn trong tôi gọi mưa về. Mưa trên phố có điều gì rất lạ: vừa xa vắng lại vừa gần gụi, vừa lạnh lẽo lại vừa như ôm ấp, vỗ về. Như cái cách ai đó đã từng đến bên tôi, rồi cũng âm thầm rời đi – không lời chào, không cả một lời tạm biệt.

Phố xá trong mưa như già hơn, trầm hơn, và đầy ắp những bí mật mà chỉ người buồn mới nhìn thấy được. Một đôi tình nhân che chung chiếc ô, nép sát vào nhau bước qua, để lại phía sau những tiếng cười khe khẽ tan vào mưa. Tôi không ganh tị, chỉ bỗng thấy lòng mình trống hoác, như một khoảng sân vắng không ai bước tới. Ngày xưa, tôi cũng từng đi bên một người như thế, cũng từng cười nghiêng ngả dưới cơn mưa bất chợt. Nhưng giờ, chỉ còn mình tôi và chiếc bóng dài lặng lẽ in trên vỉa hè loang nước.

Tiếng mưa gõ lách tách trên mặt bàn, chạm nhẹ lên ly cà phê còn bốc khói, làm tôi nhớ về những ngày cũ. Có lần, mẹ tôi ngồi đan áo trong gian bếp ẩm ướt, mắt nhìn ra màn mưa ngoài hiên mà thở dài khe khẽ. Tôi từng không hiểu sao người lớn hay buồn khi trời mưa – giờ mới biết, đó là khi những điều đã qua ùa về, ào ạt, ướt đẫm, và không có cách nào ngăn lại được.

Phố này vốn dĩ đã cô đơn, nhưng khi mưa về, nó như hóa thân thành một bản nhạc buồn, dài lê thê. Người đi đường rút sâu vào áo, những chiếc ô màu xám trôi qua như từng mảnh u hoài. Tôi thèm một ánh nhìn thân quen, một lời gọi tên khe khẽ giữa chiều mưa, nhưng tất cả đều im lặng. Chỉ còn tiếng mưa là vẫn kiên trì, rơi xuống, chạm vào mọi ngóc ngách của phố, và của trái tim.

Tôi ngồi đó rất lâu, như thể chờ một điều gì đó sẽ đến – một bàn tay vỗ nhẹ vai, một ai đó bước vào quán, mỉm cười và nói: “Mưa rồi, về thôi.” Nhưng điều đó không xảy ra. Và mưa thì vẫn cứ rơi.

Trên phố, từng giọt mưa rơi xuống như những lời thì thầm từ quá khứ, đánh thức những nỗi niềm tưởng đã lãng quên. Tôi biết, có những cơn mưa không để rửa trôi mà để nhắc nhớ. Có những nỗi buồn không để trốn tránh mà để học cách chấp nhận. Và có những chiều mưa, như hôm nay, để ta biết mình vẫn còn cảm xúc – dù là buồn, nhưng vẫn là đang sống.

Mưa vẫn rơi trên phố. Và tôi – vẫn ngồi đây, với những ký ức không tên, và một nỗi buồn rất thật.

Bùi Nhật Lai - https://www.facebook.com/share/p/1cb4dB7Nvt/
Phố Đu chiều mưa 14.7.2025

_______________________________

Tuesday, April 21, 2026

Phố Vẫn Thế, Chỉ Lòng Người Là Khác

.

Phố vẫn thế, chỉ lòng người là khác 
Gió hanh hao, thổi bạc cả chân mây
Có những nỗi  buồn không hình, không sắc
Cứ âm thầm len lỏi giữa kẽ tay

Ta day đứt về một lời chưa nói 
Về bàn tay buông vội lúc chưa  xa 
Về câu hứa đã tan vào khói bụi
Giữa dòng người hối hả lướt qua ta

Giá ngày ấy mình đừng vì liêu hãnh
Đừng để im lặng lấp kín những khoảng không
Thì giờ đây tâm hồn đâu giá lạnh
Ngôi nhặt sương rơi buốt tận đáy lòng 

Kỷ niệm đó , cứ nhắc hoài, nhớ mãi
Như vết sẹo lành lại cứ thấy đau
Ta nợ bản thân một lời tạ lỗi 
Nợ người xưa một tiếng “ vẫn cần nhau”

Trăng đã khuyết, rồi trăng lại tròn lại
Chỉ riêng mình cứ mãi miết đi tìm
Một mãnh hồn vở tan thời khờ dại
Day dứt cả đời, nặng trỉu một trái tim

_______________________________

Sunday, April 19, 2026

Bạn cần đi bộ bao nhiêu phút mỗi ngày để kéo dài tuổi thọ?

.

Đi bộ mang lại nhiều lợi ích cho sức khỏe. Dưới đây, một chuyên gia của Đại học Cambridge tiết lộ số phút bạn cần đi mỗi ngày để ngăn ngừa bệnh mãn tính và tử vong sớm.

Những lợi ích của việc đi bộ đã được ghi chép đầy đủ, từ cải thiện tâm trạng đến sức khỏe tim mạch tốt hơn, kiểm soát cân nặng, cơ bắp khỏe hơn… Đi bộ là một cách hiệu quả để vận động cơ thể, đến mức thậm chí có thể làm giảm nguy cơ mắc bệnh và kéo dài tuổi thọ.

Nhưng nếu bạn là người không thích tập thể dục và gặp khó khăn trong việc tìm động lực, bạn có thể tự hỏi mình cần đi bộ bao nhiêu để bảo vệ sức khỏe lâu dài?.

Nhiều nghiên cứu đã xem xét tác động của việc đi bộ với các độ dài khác nhau và trong các khoảng thời gian khác nhau đối với bệnh tật và tuổi thọ. Và nói chung, có vẻ như bạn càng đi bộ nhiều thì càng gặt hái được nhiều lợi ích cho sức khỏe, đặc biệt là nếu bạn đang có lối sống ít vận động.

Mẹo sống lâu: Đi bộ 11 phút mỗi ngày để phòng ngừa bệnh tật và tử vong sớm
Một đánh giá năm 2023 về 196 nghiên cứu bao gồm khoảng 30 triệu người tham gia đã phát hiện ra rằng đi bộ 11 phút mỗi ngày (với mục tiêu giúp tim đập nhanh hơn) có thể ngăn ngừa 1 trong 10 ca tử vong sớm.

Đánh giá cho thấy đi bộ 11 phút mỗi ngày cũng làm giảm nguy cơ mắc bệnh tim 17%, ung thư 7% và giảm nguy cơ tử vong sớm 23%.

"Kết quả của chúng tôi rất đáng khích lệ đối với những người hiện rất ít hoạt động. Nó thực sự sẽ tạo ra sự khác biệt lớn đối với sức khỏe nếu bạn cố gắng thực hiện dù chỉ một chút.

Vì vậy, chúng tôi hy vọng điều đó sẽ thúc đẩy nhiều người vận động hơn", Tiến sĩ Søren Brage, đồng tác giả của bài báo và là trưởng nhóm Dịch tễ học hoạt động thể chất tại Đại học Cambridge (Anh), nói với TODAY.com.

Tại sao việc đi bộ 11 phút mỗi ngày lại quan trọng?
Theo TS Brage, hoạt động thể chất không chỉ bao gồm việc đổ mồ hôi trong phòng tập. Nó rộng hơn thế, bao gồm cả việc đi bộ hoặc đạp xe đến nơi làm việc… Bạn chỉ cần đứng dậy và sử dụng các cơ lớn ở chân, di chuyển để kích thích quá trình trao đổi chất. Đó là cách con người được thiết kế, và nếu chúng ta không sử dụng cơ bắp, chúng sẽ bị teo đi.

Các lợi ích khác của hoạt động thể chất thường xuyên bao gồm giảm các triệu chứng lo âu và trầm cảm, ngăn ngừa tăng cân và các bệnh mãn tính, nhiều năng lượng hơn và ngủ ngon hơn.

Cách bắt đầu
Đặt mục tiêu đi bộ 11 phút mỗi ngày trong vài tuần và để ý xem bạn cảm thấy thế nào. Khi bạn cảm thấy thoải mái khi đi bộ 77 phút mỗi tuần, bạn có thể thử tăng hoạt động lên 150 phút mỗi tuần, mức khuyến nghị của Trung tâm Kiểm soát và Phòng ngừa Dịch bệnh Hoa Kỳ.

Có bao giờ là quá muộn để gặt hái những lợi ích của việc đi bộ không?
Không có độ tuổi cụ thể nào cho những lợi ích của việc đi bộ. Ngay cả những người bắt đầu đi bộ muộn hơn trong cuộc đời cũng có thể thấy những cải thiện có ý nghĩa về sức khỏe và tuổi thọ, mặc dù mức độ lợi ích có thể phụ thuộc vào các tình trạng sức khỏe hiện có. Tuy nhiên, những người trước đây không hoạt động có xu hướng đạt được những lợi ích tương đối lớn nhất.

Khi chúng ta già đi, “dự trữ” của cơ thể có xu hướng giảm đi, cũng như mức độ thể lực tối đa có thể đạt được. Nếu chúng ta rèn luyện bản thân, chúng ta có thể đưa mình vào mức độ sức khỏe tốt hơn nhiều, giúp bảo vệ tốt hơn khỏi một số mối nguy hiểm có thể thay đổi mà không thể tránh khỏi khi già đi.

The Medical News Today, tập thể dục thường xuyên rõ ràng có lợi cho cơ thể chúng ta so với lối sống chủ yếu là ít vận động. Và đi bộ có thể tiếp cận được với hầu hết mọi người, khiến nó trở thành một công cụ đơn giản và mạnh mẽ cho một cuộc sống khỏe mạnh.

Tham gia vào hoạt động thể chất có thể giúp cải thiện mật độ xương, tăng cường sức mạnh, giảm mỡ cơ thể và cải thiện sức khỏe tim mạch. Nó cũng có thể giúp cải thiện cả tâm trạng và chức năng nhận thức.

Cải thiện những yếu tố như nhịp tim, huyết áp hoặc lượng mỡ thừa trong cơ thể đều có thể giúp giảm mức độ tim phải hoạt động để bơm máu đi khắp cơ thể, đổi lại là có tác dụng bảo vệ.

Vì bệnh tim mạch là nguyên nhân chính gây tử vong ở người lớn tuổi nên không có gì ngạc nhiên khi việc giảm các yếu tố rủi ro này sau đó có thể dẫn đến giảm tỷ lệ tử vong do tim mạch và do đó là tử vong do mọi nguyên nhân.

Đi bộ khác với chạy bộ hoặc tập tạ ở cường độ và khả năng tiếp cận thấp hơn, khiến nó đặc biệt hiệu quả đối với những người ít vận động.

Việc chạy bộ và tập tạ nhắm vào các hệ thống sinh lý khác nhau, chẳng hạn như sức khỏe tim mạch hoặc cơ xương. Trong khi đó, hoạt động đi bộ dễ duy trì hơn và mang lại lợi ích đáng kể về tuổi thọ mà không có rào cản thường liên quan đến các bài tập cường độ cao hơn.

Hà An - DT

____________________________

 


















































































  

  

Saturday, April 18, 2026

LƯƠNG THIỆN - ÁNH SÁNG THUẦN KHIẾT NHẤT

Có một loại ánh sáng không đến từ mặt trời, cũng chẳng tỏa ra từ đèn đuốc, mà chỉ có thể rực rỡ trong lòng người, đó là ánh sáng của lòng lương thiện. Nó không phô trương, không ồn ào, mà lặng lẽ lan tỏa, chạm đến trái tim người khác theo cách tự nhiên nhất.

Lương thiện không phải là yếu đuối, mà là dũng khí của trái tim.

Có người từng hỏi: “Giữa một thế giới phức tạp, lòng tốt có bị xem là khờ dại không?”

Friday, April 17, 2026

Mùa Phai

 

Hạ Anh

Em ngồi chải tóc tháng mười
mùa thu trở gió chín mùi câu thơ
lá rơi đâu biết đợi chờ
sao ai còn mãi ngù ngờ trông mong.
Em về hong tóc mùa đông

Thursday, April 16, 2026

Hãy chọn đứng lên thay vì nằm xuống !

 💚 69 tuổi – cách đây gần 3 tháng, Katherine đã chọn đứng lên thay vì nằm xuống !

Các bạn ơi, và đặc biệt là các bạn phụ nữ ở tuổi từ 50 trở lên nhất định bỏ ít thời gian đọc bài viết này của mình nhé, vì mình tin rằng câu chuyện thật của mình sẽ giúp được cho rất nhiều người lấy lại được sức khỏe trước khi quá muộn …