Monday, July 6, 2026

MC NAM LỘC HỒI ÂM.. câu chuyện của ca sĩ Quốc Thiên

Tôi chia sẻ bài viết này vì thấy đây là một lập luận rõ ràng, chừng mực và có lý lẽ.

Người Việt tị nạn không chống âm nhạc, cũng không chống tài năng của bất cứ nghệ sĩ nào. Nhưng khi một nghệ sĩ đã công khai chọn lập trường chính trị, ca ngợi những biểu tượng từng gắn liền với nỗi đau của hàng triệu người miền Nam, thì cộng đồng tị nạn cũng có quyền lên tiếng phản đối.

Tự do không chỉ là quyền được hát, được trình diễn hay được kiếm tiền. Tự do cũng là quyền của khán giả được từ chối, được phản biện và được bảo vệ ký ức lịch sử của mình.

MC NAM LỘC HỒI ÂM

Kính thưa quý vị,

Tôi có đọc được một vài bức thư liên quan đến nhận định của tôi đối với ca sĩ Quốc Thiên. Hầu hết những lý lẽ mà người viết trình bày trong các lá thư đó đều dựa trên sự suy diễn phiến diện và không đúng sự thật.

Tôi xin khẳng định rằng từ trước đến nay, tôi chưa hề lên tiếng công kích bất cứ nghệ sĩ nào, dù ở trong nước hay hải ngoại. Ngược lại, tôi luôn quý trọng tài năng và sự sáng tạo của mọi người, bởi chính bản thân tôi cũng là một người yêu nghệ thuật.

Tuy nhiên, nếu là một nghệ sĩ thuần túy, chúng ta nên tập trung vào lãnh vực hoạt động chuyên môn của mình. Còn nếu muốn dùng âm nhạc để bày tỏ lập trường và quan điểm chính trị, thì phải chấp nhận những phản ứng hoặc sự phản đối từ những người có quan điểm khác biệt.

Bản thân tôi là người theo lý tưởng và đường lối quốc gia. Tôi chống chủ nghĩa Cộng sản từ lúc 10tuổi, khi phải rời bỏ nơi chôn nhau cắt rốn của mình để đi tị nạn lần thứ nhất vào năm 1954, và lần thứ hai vào năm 1975. Vì thế, tôi không ngạc nhiên hay trách móc việc các sáng tác của mình bị cấm phổ biến ở Việt Nam, hoặc chính bản thân tôi không được tự do trở về quê hương yêu dấu, nơi tôi đã sinh ra, lớn lên và trưởng thành.

Theo tôi, ca sĩ Quốc Thiên cũng đã lựa chọn lý tưởng của mình khi hồ hởi trình bày những bài hát ca ngợi “Tiểu đoàn 307”, đơn vị được xem là một trong những lực lượng đầu tiên tiến vào Sài Gòn năm 1975. Đối với nhiều người Việt không chấp nhận chế độ Cộng sản, thì đó chính là biến cố khiến họ phải rời bỏ quê hương để đi tìm tự do.

Sau biến cố ấy là những chính sách đã ảnh hưởng sâu sắc đến cuộc sống của hàng triệu người miền Nam: nhiều gia đình mất tài sản, nhà cửa; hàng trăm ngàn quân, dân, cán, chính Việt Nam Cộng Hòa bị đưa vào các trại tù mà nhà nước CSVN gọi là "cải tạo". Hàng triệu người bị đưa đi vùng kinh tế mới; và cũng có hàng triệu người khác phải vượt biên, vượt biển để đi tìm tự do.

Ca sĩ Quốc Thiên cũng công khai trình diễn nhiều ca khúc và đích thân lên tiếng ca ngợi ông Hồ Chí Minh. Anh hẳn biết rằng đối với nhiều người Việt tị nạn Cộng sản tại hải ngoại, Hồ Chí Minh là nhân vật mà họ quy trách nhiệm về việc đưa chủ nghĩa Cộng sản vào Việt Nam và gây nên những đau thương, mất mát khiến họ phải bỏ nước ra đi.

Nếu đã chọn lý tưởng và lập trường đó, theo tôi, Quốc Thiên không nên bước vào cộng đồng người Việt tị nạn tại hải ngoại để kiếm tiền cùng mong sự đón nhận, và cũng không nên ngạc nhiên khi gặp phải sự phản đối từ những người có chính kiến khác. Quốc Thiên có quyền tự do đi trình diễn ở bất cứ nơi đâu, thì những người Việt chống Cộng tại hải ngoại cũng có quyền tự do lên tiếng hoặc biểu tình phản đối. Đó chính là bài học dân chủ đích thực ở những quốc gia tự do mà Quốc Thiên cùng những người bênh vực anh nên tìm hiểu, học hỏi và tôn trọng.

Có bao giờ Quốc Thiên tự hỏi, vì sao một số ca sĩ hải ngoại không được phép về nước biểu diễn? Vì sao một số nghệ sĩ trong nước đã phải lên tiếng “xin lỗi”, hoặc gặp khó khăn chỉ vì xuất hiện bên cạnh lá cờ Vàng Ba Sọc Đỏ? Nếu đủ bình tĩnh và thiện chí để suy ngẫm những điều đó, thì chắc anh sẽ hiểu khi đứng trước những phản ứng của chúng tôi hay của các hội đoàn người Việt quốc gia tại hải ngoại.

Lá thư này nhằm trình bày lập trường của tôi, chứ không phải để phân trần với bất cứ ai. Mong rằng mọi người hãy dùng văn hóa và lý lẽ để phản biện, thay vì sử dụng những lời vu cáo, bịa đặt hay chửi bới thiếu văn minh, những cách hành xử không giúp ích gì cho một cuộc đối thoại đứng đắn.

Trân trọng,
MC Nam Lộc

https://www.facebook.com/share/1EGzLtrw3e/?mibextid=wwXIfr

___________________________

Sunday, July 5, 2026

TUỔI GIÀ VÀ NỖI CÔ ĐƠN

Vinh Tran

Có một ngày, ta chậm rãi bước vào tuổi già – cái tuổi không còn lo toan cơm áo, cũng chẳng còn nhiều hoài bão phải theo đuổi. Chỉ còn lại ta, cùng những ký ức, những thói quen cũ, và người bạn đời – nếu vẫn còn may mắn bên cạnh.

Khi con cái đã trưởng thành, bay đi theo những chân trời riêng của chúng. Khi bạn bè không còn gặp nhau thường xuyên như trước. Khi sức khỏe bắt đầu chậm lại, trí nhớ đôi khi lỡ nhịp, ta mới thấy điều đáng sợ nhất không phải là bệnh tật hay già yếu, mà là sự cô đơn – ngay cả khi đang ở bên một người từng rất thân thuộc.

MÌNH ĐANG SỐNG 1 CUỘC SỐNG VÔ CÙNG NHẸ TÊNH ..

Saturday, July 4, 2026

Nhân Ngày Lễ Độc Lập của Hoa Kỳ: 4th of July

 Trương Hữu - HIEN YUKEN

90 MILES TO CUBA
Key West, Florida


Mai là Ngày Lễ Độc Lập của Hoa Kỳ. Mỗi khi ngày 4 tháng 7 trở về, người ta thường nhớ đến bản Tuyên ngôn Độc lập và cuộc chiến giành tự do của những người khai quốc. Nhưng với tôi, ngày lễ ấy còn gợi nhớ một hành trình khác - hành trình của hàng triệu người di dân từ khắp nơi trên thế giới, mang theo hy vọng về một cuộc đời mới trên miền đất hứa. Bài viết này bắt đầu từ một cuộc gặp tình cờ với một thuyền nhân Cuba, để rồi từ câu chuyện của ông, tôi nghĩ nhiều hơn về nước Mỹ, về tự do và về số phận của những con người phải rời bỏ quê hương.
........................

Friday, July 3, 2026

Cà tím ngâm nước sốt

 Chỉ cần nướng rồi ngâm… vậy mà ai ăn cũng hỏi: “Sao cà tím lại ngon đến vậy?” 

Không hề chiên ngập dầu, không cầu kỳ, nhưng chỉ sau vài tiếng ngâm, cà tím mềm mịn như tan trong miệng, thấm đẫm nước sốt mặn ngọt, thơm béo mùi dầu mè, quyện cùng hương tía tô cực kỳ hấp dẫn. Món này ăn lạnh vào ngày nóng thì đúng là “đỉnh”, còn ăn với cơm nóng thì chỉ sợ… hết cơm trước hết cà! 

Thursday, July 2, 2026

ĐÔI CHÂN - THƯỚC ĐO TRUNG THỰC NHẤT CỦA TUỔI THỌ

Minh Hân Phan

1) Đôi Chân.

Nghịch lý ngoại hình: Khi đánh giá tuổi tác và sức khỏe, đa số mọi người chỉ nhìn vào khuôn mặt (mái tóc bạc, nếp nhăn, làn da). Tuy nhiên, đó chỉ là dấu hiệu của thời gian chứ không phản ánh đúng sinh lực. Có những người tóc bạc trắng nhưng vẫn leo núi, ngược lại có người trẻ tuổi nhưng đi vài bậc cầu thang đã thở dốc.

Wednesday, July 1, 2026

MÙA XUÂN ĐẦU TIÊN MỒ CÔI

Lê Xuân Mỹ

Anh chi Lê Xuân Mỹ và Gấu Misa 
Viếng chùa cầu nguyện cho thân mẫu. Ảnh TG

Sáng mùng Một Tết năm nay, tôi thức dậy sớm hơn thường lệ. Trời San Jose se lạnh. Nắng đầu năm còn e ấp sau màn sương mỏng. Thành phố vẫn vậy - bình yên và trật tự - chỉ có lòng tôi là khác. Đây là mùa xuân đầu tiên tôi bước vào mà không còn mẹ. Và cũng là năm đầu tiên trong đời, tôi thật sự mồ côi cả cha lẫn mẹ.