Thursday, August 13, 2026

Câu Chuyện Về Một Cô Bé Đi Tìm Cha Mình

Trương Hữu - HIEN YUKEN

Sáng thứ Hai, tôi đọc trên trang BBC News câu chuyện về một cô bé đi tìm cha mình - một người lính mất tích (MIA) - suốt hơn 50 năm. Đại úy Ronald Wayne Forrester, phi công Thủy quân lục chiến Hoa Kỳ, tham gia chiến tranh Việt Nam. Năm 1972, trong một lần xuất kích tấn công mục tiêu ở Quảng Bình, máy bay của ông đã mất tích.

Năm 1979, gia đình tổ chức lễ tang tại Nghĩa trang Quốc gia Arlington, nhưng chỉ có một ngôi mộ trống. Con gái ông, Karoni, từ nhỏ luôn thắc mắc cha mình đang ở đâu và luôn mong một ngày ông trở về. Phải đến năm 2023, sau hơn 50 năm kể từ khi chiếc A-6 Intruder rơi xuống bầu trời Quảng Bình, gia đình mới đưa được đại úy Ronald Wayne Forrester về lại đất mẹ. “Về nhà” không phải là một cơ thể trọn vẹn, mà chỉ là một mẩu xương nhỏ bằng ngón tay út, được tìm thấy giữa một cánh đồng lúa ở đất khách. Chỉ một mẩu xương nhỏ ấy thôi, nhưng đủ để xoa dịu nỗi dằn vặt khôn nguôi của cô con gái, người đã dành gần cả đời để đi tìm cha.

Câu chuyện ấy là minh chứng rõ ràng cho nỗ lực bền bỉ của một quốc gia giàu có: hơn 50 năm không ngừng tìm kiếm, để trả lại tên tuổi và sự yên nghỉ cho một người lính. Một mảnh kim loại từ chiếc thẻ bài, một dấu vết nhỏ nhoi cũng được gìn giữ như báu vật, để khôi phục sự hiện diện của ông giữa nhân gian. Người Mỹ có thể tự hào rằng họ chưa bao giờ bỏ quên một người lính nào.

Còn về phía Việt Nam, hàng trăm ngàn người lính – cả Bắc lẫn Nam – đã chết hoặc mất tích, số phận họ ra sao? Chiến tranh đã qua lâu, nhưng trên dải đất hình chữ S vẫn còn vô số nấm mồ vô danh, những thân xác hòa vào đất, rừng, sông mà chẳng ai tìm thấy. Người mẹ, người vợ, người con chỉ biết thắp nén hương trên bàn thờ vọng, cất câu hỏi: “Con, chồng, cha tôi ở đâu?” mà không bao giờ nhận được câu trả lời. Không có ngân sách triệu đô, không có đoàn tìm kiếm chuyên nghiệp, không có sự quan tâm đúng mức, cộng với sự thù hằn phân biệt địch-ta, đã làm những nỗi đau thêm lặng lẽ, âm thầm, nối dài qua nhiều thế hệ.

Nếu con gái của Ronald Forrester có thể đặt tay lên quan tài cha và thở phào: “Cuối cùng, ông đã về nhà,” thì hàng ngàn, hàng vạn gia đình Việt Nam chỉ có thể ngậm ngùi trước một tấm bia khắc tên, không biết hài cốt người thân nằm ở đâu. Cái mất mát ấy không bao giờ được giải tỏa, không bao giờ khép lại. Nó trở thành vết thương âm ỉ, một khoảng trống mênh mông trong ký ức cả dân tộc.

Cùng là một kiếp người, cùng khoác bộ quân phục, cùng hy sinh cho lý tưởng, nhưng có lẽ đây là một trong những sự thật cay đắng nhất của chiến tranh. Đó là nỗi tủi buồn, là sự bất công thầm lặng mà những người ở lại phải mang theo suốt đời.

Trương Hữu Hiền 22 tháng 9, 2025
*Hình copy từ trang web BBC
https://www.facebook.com/share/p/1Ej2PYkoRT/

________________________________________

Wednesday, August 12, 2026

"KHI THẤT VỌNG ĐỦ NHIỀU - NGƯỜI TA SẼ CHỌN IM LẶNG"

Ảnh pexels
Có những điều, ban đầu ta không hiểu. Rồi thời gian, như một lưỡi dao vô hình, gọt giũa từng chút một, chạm vào từng kỳ vọng, từng lần tha thứ, từng ảo tưởng đẹp đẽ… và cắt đi từng lớp ngây thơ trong ta.

Cho đến một ngày, ta phát hiện:
Không phải cứ hết lòng thì người ta sẽ hiểu.
Không phải cứ chân thành thì người ta sẽ biết ơn.
Không phải cứ cố gắng gìn giữ là có thể giữ lại được.

Bởi làm người, sao qua được ý Trời, tất cả là nhân duyên!

I. Thất vọng, không đến từ người khác, mà từ chính lòng mình

Khi ta còn nhiều kỳ vọng, còn bám chấp vào ý nghĩ rằng “người ấy sẽ thay đổi”, “mọi thứ sẽ khác nếu mình kiên trì thêm một chút”, thì ta vẫn chưa đủ đau.

Thất vọng thật sự không đến từ một lời nói vô tâm, hay một hành động phũ phàng. Nó đến từ sự lặp đi lặp lại. Lặp đi lặp lại đến mức tâm không còn cảm giác. Như một vết thương bị chạm mãi, đến nỗi da không còn muốn phản ứng, nước mắt không còn muốn rơi.

Cái đau sau cùng, là khi bạn nhìn thấy họ rõ ràng đến mức… không còn gì để nói.

Không giận, không buồn, không trách. Chỉ còn một tiếng thở dài, và một cái gật đầu lặng lẽ:
“Ừ, họ vẫn vậy.”

Có người cho rằng im lặng là yếu đuối. Thực ra, im lặng là một dạng của từ bỏ trong yên bình.

Không phải bạn không có lý lẽ để phản bác. Không phải bạn không còn tâm trạng để giải bày.
Chỉ là… bạn đã chọn giữ lại lòng tự trọng sau cùng, không để mình tiếp tục van nài sự thấu hiểu từ một người không còn muốn hiểu.

Thật ra, khi im lặng, bạn đã lớn.
Khi không còn phản ứng, bạn đã hiểu.
Khi không còn giải thích, bạn đã đi xa hơn cảm xúc của mình.

Người ta chỉ rời đi khi không còn gì để giữ.
Người ta chỉ buông tay khi lòng đã chạm đến điểm cuối cùng của nhẫn nại.


Đừng lầm tưởng rằng:
Người im lặng là người không quan tâm. Thực ra, họ đã từng quan tâm bạn rất nhiều. Nhưng vì quan tâm quá nhiều nên mới thất vọng đến vậy. 

II. Khi một người thôi kỳ vọng, họ trở nên nhẹ hơn

Ta đã từng nghĩ rằng:

–  Tha thứ là phải nói ra.
–  Rời bỏ là phải khóc lóc.
–  Tổn thương là phải thể hiện.

Nhưng càng sống, ta càng thấy:

Tĩnh lặng mới là sức mạnh bền bỉ nhất.
Lặng im mà rời đi – mới là lựa chọn dứt khoát nhất.

Người nói nhiều khi rời đi, có thể vẫn mong được níu kéo.
Người lặng lẽ mà bước, thường là người đã đi rất xa trong tâm.
Họ không oán. Không than. Không chúc phúc. Không từ giã.
Chỉ lặng lẽ… biến mất khỏi một không gian không còn cần họ nữa.

III. Từ một lần im lặng, là cả một đời nhìn lại

Đôi khi, một lần bạn thở dài và không nói gì, không đáp trả, không gào thét…
Là lúc bạn tự đoạn tuyệt với phần yếu đuối trong mình.
Là lúc bạn bước ra khỏi sự lệ thuộc cảm xúc vào người khác.
Là lúc bạn hiểu rằng:
Không phải ai cũng nên đi cùng mình đến cuối con đường.
Và không phải ai cũng xứng đáng với phần tốt đẹp nhất trong tâm hồn mình.

Có lẽ sau tất cả, điều quan trọng không phải là người ta có hiểu bạn không. Mà là bạn có còn mong cầu họ hiểu bạn nữa không!

Trưởng thành thật sự là khi:
  • Bạn lặng lẽ rút lui khỏi những mối quan hệ không còn sự chân thành.
  • Bạn giữ lại lòng tốt, nhưng biết đặt nó đúng chỗ.
  • Bạn chọn im lặng, không phải vì sợ đối đầu, mà vì bạn biết rõ kết quả sẽ chẳng khác gì.
Và bạn chấp nhận điều đó, trong một tâm thế khiêm nhường, nhưng không tự làm mình bé nhỏ.

Có những người, bạn từng đặt trọn niềm tin.
Có những điều, bạn từng cố gắng níu giữ đến tận cùng.
Nhưng cuối cùng, tất cả chỉ còn là một tiếng thở dài trong lặng lẽ.


Không phải vì bạn không đủ yêu thương,
Mà là vì bạn đã đủ đau để buông.
Đủ trưởng thành để rút lui.
Đủ tĩnh lặng để không cần một lời giải thích.


Đó là sự tái sinh thầm lặng của một tâm hồn đã bước sang một chương mới, nhẹ hơn, sâu hơn, và bình an hơn.

Nguyên Tác An Hậu

____________________

Tuesday, August 11, 2026

ĐỘC ĐÁO MỨT BIỂN TIẾN VUA Ở NAM Ô

Mứt biển - một đặc sản mà người xưa từng dùng để tiến vua ở làng Nam Ô không chỉ ngon mà còn rất bổ dưỡng cho sức khỏe.

Một tháng trước Tết nguyên đán, người dân làng Nam Ô, quận Liên Chiểu, TP Đà Nẵng lặn lội ra các gành đá ở chân núi Hải Vân hay chèo thuyền đến chân núi Sơn Trà để hái mứt biển. Theo người dân làng này, nhiều vùng biển ở các tỉnh trên cả nước cũng có món mứt biển, tuy nhiên, ở Nam Ô mứt biển được cho là ngon nhất bởi từng được dùng là món ăn tiến vua. Người dân Nam ô còn gọi mứt biển chính là lộc trời bởi mỗi ngày đi hái rong mứt có thể kiếm được bạc triệu.

Saturday, August 8, 2026

Bánh Tiêu Con, Bánh Tiêu Ba

Dr. Wynn Trần

Tôi ăn bánh Tiêu lần đầu lúc còn đi học ở trường chuyên Bạc Liêu. Lúc đó, tuy mang tiếng là trường chuyên của tỉnh, nhưng trường của tôi phải mượn một nhà thờ Cũ trên con đường chính của thị xã để dạy học tạm trong lúc chờ xây trường mới sau này.

Friday, August 7, 2026

Đường Dâu

Sông-Hương

Những con đường nhỏ quanh nhà, khu vực vòng quanh một công viên nhỏ, đâu đâu cũng mọc đầy những cây dâu tằmmulberry - xanh mướt. Buổi sáng đi bộ trong công viên, nắng đầu mùa hạ lấp lánh trên những cây dâu chi chít quả hồng chưa chín, quả đen bóng sắp rụng và dưới lòng đường in những vệt đen của trái chín rụng đầy.

Thursday, August 6, 2026

Phụ Nữ Có Thể Lên Cơn Đau Tim Mà Không Đau Ngực Dữ Dội

Cảm giác khó tiêu, mỏi bất thường, đau hàm, nhức lưng hoặc một cơn ép nhẹ trong ngực đôi khi là lời báo động của trái tim.


Julie Charnet làm việc tại một bệnh viện và đã thuộc lòng những tấm bảng chỉ dẫn về dấu hiệu đột quỵ, đau tim treo dọc hành lang. Thế nhưng khi chính trái tim của bà lâm nguy, bà vẫn không nhận ra. Mỗi lần đứng dậy và bước vài bước, Charnet cảm thấy ngực và vùng xương sườn bị ép lại. Bà không đau dữ dội, vẫn thở bình thường, nên nghĩ rằng mình chỉ bị căng bắp thịt. Một nữ y tá cùng sở khuyên bà đến phòng cấp cứu.

Wednesday, August 5, 2026

Vì sao nhiều mối quan hệ tự nhiên nhạt dần? 5 lý do rất đời nhưng ít ai để ý

Không phải mọi mối quan hệ kết thúc đều vì mâu thuẫn. Nhiều tình bạn, đồng nghiệp hay người từng thân thiết dần xa nhau chỉ bởi những thay đổi rất nhỏ trong cuộc sống và tâm lý.

Có những người từng nói chuyện mỗi ngày nhưng rồi bỗng dưng chẳng còn liên lạc. Không cãi vã, không phản bội, cũng không có một lời chia tay rõ ràng. Nhiều mối quan hệ kết thúc theo cách rất âm thầm. Điều gì khiến điều đó xảy ra?