Friday, August 21, 2026

Hình Ảnh Đẹp Đẽ Ở Mỹ

Nam Trinh

Mỹ là nơi có tỷ lệ ly hôn khá cao, nhưng cũng chính trên đất Mỹ, ta thường bắt gặp những hình ảnh vô cùng đẹp đẽ và xúc động : Những cô bác lớn tuổi tóc đã bạc màu, bước chân chậm chạp, vẫn nắm tay nhau đi dạo, cùng ngồi uống cà phê, mua sắm hay dìu nhau qua đường.

Tình yêu của họ không còn những lời hứa ngọt ngào hay những món quà lãng mạn, mà được thể hiện bằng sự quan tâm rất đỗi bình dị : Một người đi chậm lại để chờ người kia, một bàn tay nhẹ nhàng nâng đỡ, một ánh mắt vẫn đầy trìu mến sau bao năm tháng chung sống.

Người ta thường nói vui rằng đó là giai đoạn thương nhau “lụm khụm”. Nhưng có lẽ, được cùng một người đi qua những tháng năm tuổi trẻ, vượt qua bao vui buồn của cuộc đời, rồi đến lúc tóc bạc da mồi vẫn còn ở bên chăm sóc và yêu thương nhau... Ấy mới chính là tình yêu bền vững nhất !

Giữa một xã hội hiện đại, nơi tình cảm đôi khi đến nhanh rồi cũng vội vàng tan vỡ, hình ảnh hai người già nắm tay nhau bước chậm giữa chợ đông khiến lòng ta bỗng thấy ấm áp... Họ không cần nói nhiều, bởi mỗi nếp nhăn, mỗi bước chân và mỗi lần dìu nhau đã thay cho hàng ngàn lời yêu thương.!

Đó không chỉ là một cuộc hôn nhân lâu dài, mà còn là hạnh phúc viên mãn của tuổi già trên đất Mỹ : Cùng nhau đi hết một đời, đến khi không còn bước nhanh được nữa thì vẫn chậm rãi bước bên nhau.

Nam Trinh

Wednesday, August 19, 2026

Người Già Ở Mỹ

Ngọc Hân

Nước Mỹ trong mắt nhiều người là biểu tượng của sự phồn hoa, nơi có hệ thống an sinh xã hội phát triển và cuộc sống vật chất đủ đầy. 

Thế nhưng, đằng sau ánh hào quang của một cường quốc văn minh lại là một khoảng lặng buốt giá mà ít ai thấu tỏ : Nỗi cô đơn tận cùng của những người già.

Tuổi già ở Mỹ không thiếu thốn về vật chất, nhưng lại nghèo nàn đến xót xa về mặt tình cảm.

​Mạch sống của xã hội Mỹ được vận hành dựa trên hai chữ : "độc lập". Con cái khi trưởng thành sẽ tự rời tổ ấm của ba mẹ để xây dựng cuộc sống riêng, còn cha mẹ khi xế bóng cũng tự quán xuyến đời mình để không trở thành gánh nặng.

Sự tự lập ấy lúc trẻ là niềm tự hào, nhưng khi về già lại vô tình biến thành một bức tường ngăn cách vô hình. Những ngôi nhà ngoại ô với bãi cỏ xanh mướt, tiện nghi đủ đầy, thực chất lại là những "ốc đảo" biệt lập. Ở đó, âm thanh duy nhất vang lên mỗi ngày đôi khi chỉ là tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường hay tiếng tivi phát ra những mẩu quảng cáo vô thưởng vô phạt.

Nỗi cô đơn của người già ở Mỹ đáng sợ ở chỗ nó rất lặng lẽ. Họ không thiếu cơm ăn áo mặc, nhưng họ đói khát hơi ấm của tình thân. Những đứa con bận rộn với vòng xoáy cơm áo gạo tiền ở những thành phố cách xa cả ngàn dặm đường bay. Mối gắn kết gia đình cứ thế lỏng lẻo dần, chỉ còn duy trì qua những cuộc gọi vội vã cuối tuần với câu hỏi quen thuộc : "Bố mẹ khỏe không ?", hoặc những tấm thiệp chúc mừng gửi qua bưu điện vào mỗi mùa lễ hội. Có những cụ già cả tuần chẳng trò chuyện với ai, người duy nhất họ tiếp xúc là người đưa thư hoặc nhân viên thu ngân ở chợ.

Đối với những người chọn hoặc buộc phải vào viện dưỡng lão, nỗi cô đơn lại mang một bộ mặt khác. Nơi đó sạch sẽ, có nhân viên y tế chăm sóc chu đáo, nhưng nó cũng lạnh lùng như những bức tường sơn trắng. Người ta thường bảo, sự cô đơn đáng sợ nhất không phải là khi ở một mình, mà là khi ở giữa đám đông nhưng vẫn cảm thấy lạc lõng. Trong không gian ấy, có những ánh mắt thẫn thờ nhìn ra phía cổng vào để chờ một bóng hình quen thuộc, có những đôi bàn tay nhăn nheo run rẩy tự đan vào nhau vì thèm một cái nắm tay siết chặt từ người thân. Họ sống bằng ký ức, lặp đi lặp lại những câu chuyện cũ kỹ với bất kỳ ai đi qua, chỉ vì quá khát khao được lắng nghe.

Người già ở Mỹ rất kiêu hãnh. Họ tự trọng và luôn cố mỉm cười để chứng minh mình ổn. Họ học cách làm bạn với thú cưng, học cách trò chuyện với cây cối ngoài vườn và giấu đi những giọt nước mắt mỗi khi đêm về. Nhưng sâu thẳm bên trong, khát khao về một mái nhà ấm áp, nơi có tiếng cười trẻ thơ và những bữa cơm sum vầy, vẫn là một giấc mơ xa xỉ.

Tuổi già ở xứ sở này giống như một mùa đông dài : yên bình, đẹp đẽ nhưng lạnh đến tê tái. Họ đã đi qua một cuộc đời bão giông, cống hiến trọn vẹn tuổi trẻ cho gia đình và xã hội, để rồi nhận lại một khoảng lặng mênh mông ở cuối con đường. Nước Mỹ lấy đi của họ sự kết nối, và trả lại cho họ một nỗi cô đơn được bao bọc thật sang trọng, văn minh.

Ngọc Hân


Mùa Hè Ở Một Nơi Khác

Trương Hữu Hiền


Giữa tháng tám mùa hè tôi về lại San Jose dự đám cưới Ben, cháu tôi. Nói “về” vì mặc nhiên thành phố này đã một lần trở thành nơi gặp gỡ của gia đình, khi ba mẹ tôi còn ở đó, khi căn nhà trên đường Southgate vẫn hằng ngày mở toan cửa đón những đứa con người. Cho đến khi ba mẹ, rồi người chị lớn tôi không còn và anh chị em mỗi người mỗi ngả, lâu thật lâu tôi chẳng còn lấy cớ gì để trở lại nơi đây. Lần gần nhất tôi về San Jose-Thung lũng hoa vàng dễ chừng đã 10 năm, dịp tham dự Hội ngộ Liên trường Quảng đà.

Tuesday, August 18, 2026

Nước Mắm Nhỉ Ủ Đúng 2 Năm ..

Bí Bếp

Người mình dễ thường nghe câu ... 𝒕𝒖𝒚 𝒙𝒂 𝒎𝒂̀ 𝒈𝒂̂̀𝒏, 𝒕𝒖𝒚 𝒈𝒂̂̀𝒏 𝒎𝒂̀ 𝒙𝒂. Hôm nay thứ bảy, ngày 26 tết; nghĩa là chỉ còn mấy ngày là đúng tết Nguyên Đán; với tôi thì gần như tròn một đời người xa quê, xa gia đình, và ... xa hẳn Tết quê hương mà bao năm trường tôi chẳng còn... đong đếm.

Quê hương cũng vậy, tết ta cũng vậy, và ngay cả .... hương vị nước mắm cũng vậy; nước mắm tiếng là ai cũng có thể mua được, thời nay chợ nào cũng bán, ngay cả Costco, Trader Joe, cho tới .... Amazon cũng đều có bán; thế thì qúi giá gì mà... tôi lại than thở... 𝒕𝒖𝒚 𝒈𝒂̂̀𝒏 𝒎𝒂̀ 𝒙𝒂?

Monday, August 17, 2026

BÀN TAY VIỆT TRÊN ĐẤT MỸ - NHỮNG LÁ ĐỎ ĐEN

Thơ Thơ – Cẩm Tú

Có những gia đình, nhìn từ bên ngoài, ai cũng nghĩ họ chẳng còn gì phải lo.

Không biệt thự, không xe sang chất đầy garage, nhưng có căn nhà đã trả gần xong, có hai đứa con ngoan và có một bữa cơm chiều luôn đủ bốn người.

Sunday, August 16, 2026

ĐÓNG hay MỞ PROFILE Cá Nhân Trên Trang Facebook:

Mình thích câu nói của Eckhart Tolle
“Hãy để người khác thấy ánh sáng của bạn, nhưng không cần thấy toàn bộ ngôi nhà của bạn.”
Thỉnh thoảng, tôi được hân hạnh xin được muốn “kết nối” từ một vài bạn. Đôi khi, chính tôi muốn ghé thăm trang của ai đó để tìm hiểu đôi chút trước khi kết nối, thì lại gặp ngay dòng chữ: “Profile Locked.”

Saturday, August 15, 2026

NỬA SAU CUỘC ĐỜI, NGƯỜI PHỤ NỮ CHẲNG CÒN NHIỀU ĐIỀU ĐỂ SỢ

.

 Yêu cũng đã iêu

 Kết hôn cũng đã kết hôn

 Sinh con cũng đã sinh

 Cửa sinh , cửa tử cũng đã bước qua

 Những tổn thương, những giông bão lớn nhất của cuộc đời, có lẽ cũng đã từng trải qua

 Vậy nên, phần đời còn lại...