Tuesday, June 30, 2026

ĐOẠN CUỐI RỒI TÔI CHỈ CHỌN NIỀM VUI!

Liên Kim


Xế chiều rồi… tôi bất chợt nhận ra
   Đoạn đường cuối với tôi còn rất ngắn
   Và tôi hiểu tôi phải luôn trân trọng
   Mỗi ngày qua tôi phải cố gắng hơn

   Tôi đã học buông ..buông bớt nỗi buồn
   Có nhiều việc không còn tham gia nữa
   Dẫu trái tim …có đôi lần vụn vỡ
   Nhưng giờ đây tôi đã mạnh mẽ hơn

   Xế chiều rồi tôi chỉ muốn bình yên
   Dẫu trách nhiệm vẫn còn đang nặng nợ
   Gác nỗi buồn giấu đằng sau cánh cửa
   Đã không còn dòng tâm trạng muốn đăng

   Bởi giờ đây …tôi đã hiểu ra rằng
   Chẳng có gì có thể là mãi mãi
   Ai cũng già đâu ai mà sống mãi
   Mình cứ vui ..cứ sống tốt phần mình

   Ở đời mà ..miệng thế có rẻ khinh
   Kệ nó đi cứ đường mình mình tiến
   Vượt chông gai rồi mùa xuân sẽ đến
   Đoạn cuối rồi ..tôi chỉ chọn niềm vui!!!

Liên Kim
Thái nguyên 11/11/2022
https://www.facebook.com/share/p/1FqoWZc6c8/

______________________

Monday, June 29, 2026

Mother’s Day - Giọt Lệ Của Yêu Thương

Lê Xuân Mỹ

TG Lê Xuân Mỹ nhận giải Chung
Kết Vinh Danh TG-TP VVNM 2023
 Có những mất mát đi qua chiến tranh không bao giờ khép lại, chỉ lắng xuống trong ký ức của những người còn sống. Từ một người con có cha mất trong trại cải tạo năm 1979, đến hành trình chăm sóc người mẹ suốt 20 năm với căn bệnh Alzheimer, và một mái gia đình được gìn giữ trên đất nước Hoa Kỳ, câu chuyện này không chỉ là hồi ức cá nhân, mà còn là lát cắt của một thế hệ đã đi qua biến động và tìm được nơi định cư an lành.

Có những câu hỏi, người ta mang theo suốt đời mà không cần một câu trả lời. “Giọt lệ biết làm sao ngưng” với tôi không chỉ là tên một bài viết, một cuốn sách, mà là một trạng thái của đời sống, một dòng chảy âm thầm của ký ức và cảm xúc, đi qua năm tháng mà không bao giờ thật sự dừng lại. Cuộc đời của một con người đôi khi không được đo bằng những gì đạt được, mà bằng những gì đã mất đi và những gì còn giữ lại sau tất cả.

Năm 1979, cha tôi qua đời trong trại cải tạo. Sự ra đi ấy không có một lời từ biệt, không có một lần nhìn mặt lần cuối, không có một khoảnh khắc nào để níu giữ. Chỉ là một khoảng trống xuất hiện rồi ở lại, theo tôi suốt cuộc đời. Người ta thường nói thời gian sẽ làm vơi đi nỗi đau, nhưng có những mất mát không hề vơi đi, chỉ lắng xuống sâu hơn và trở thành một phần của con người mình. Tôi lớn lên với ký ức về một người cha không trọn vẹn, không có nhiều lời dạy dỗ, không có những buổi trò chuyện dài, nhưng đủ để hiểu thế nào là mất mát và thế nào là chịu đựng. thế nào là cô đơn.

Sau những biến động đó, gia đình tôi dần thay đổi, nhưng tôi luôn ở bên mẹ suốt thời gian dài đen tối ấy. Rồi năm 1991 mẹ tôi sang Mỹ, tôi kẹt lại quê nhà. Người ta thường gọi đó là một khởi đầu mới, nhưng với những người đã đi qua đổ vỡ, “khởi đầu” không bao giờ nhẹ nhàng. Mẹ đã một mình gà mái nuôi con nơi xứ lạ quê người. Năm 1998, tôi cũng đến Hoa Kỳ, mang theo không chỉ hành lý mà còn là một quá khứ, những ký ức và những điều chưa kịp nguôi ngoai. Bắt đầu lại khi đã đi qua nửa đời, không phải là điều dễ, nhưng điều còn khó hơn là vừa cố sống với hiện tại vừa phải mang theo những nặng nề của quá khứ. Nhưng cùng với mẹ, chúng tôi cùng vượt qua để hội nhập xã hội mới.

Rồi một thử thách khác đến, lặng lẽ nhưng kéo dài hơn bất cứ điều gì trước đó. Mẹ tôi mắc bệnh Alzheimer. Từ năm 2005 đến năm 2025, tôi ở bên chăm sóc mẹ trong suốt hai mươi năm. Bệnh Alzheimer không lấy đi con người ta ngay lập tức, mà lấy dần từng phần: một cái tên, một khuôn mặt, một ký ức, rồi đến cả những mối liên hệ thân thuộc nhất. Có những ngày mẹ nhìn tôi mà không nhận ra, có những câu hỏi lặp lại như thời gian không còn trôi. Tôi từng tự hỏi khi một người không còn nhớ thì tình thân còn tồn tại hay không, và rồi tôi hiểu rằng tình thân không nằm ở trí nhớ, mà nằm ở phía người còn nhớ. Tôi nhớ mẹ, và như vậy là đủ để tôi sống tiếp tục. Chăm sóc một người không còn nhận ra mình không chỉ là trách nhiệm, mà là một hình thức khác của tình yêu, âm thầm, kiên nhẫn và không mong chờ được đáp lại.

Trong suốt hành trình đó, tôi không một mình. Vợ tôi, người đã đi cùng tôi từ năm 1975, đã ở lại bên tôi với một sự lựa chọn không hề dễ dàng. Em biết hoàn cảnh của tôi, biết những gì gia đình tôi phải đối diện, nhưng vẫn chọn ở lại, không phải trong một vài năm mà là cả một đời. Em lo cho chồng, cho con, cho mẹ chồng và cho các em chồng với sự tận tụy mà không cần ai biết đến. Có những hy sinh không bao giờ cần nói ra, không có tiếng vỗ tay hay sự ghi nhận, nhưng nếu thiếu những điều thầm lặng đó thì gia đình sẽ không còn là gia đình.

Thời gian trôi đi, những mất mát không biến mất mà chỉ đổi hình dạng, và rồi người ta bắt đầu nhận ra những gì còn lại. Với tôi, điều còn lại chính là gia đình. Những đứa con, đứa cháu của tôi lớn lên trên đất Mỹ với một đời sống khác, một tương lai khác. Tôi không mong các con phải trở nên xuất sắc, tôi chỉ mong các con sống lương thiện, biết đúng sai, biết yêu thương và trân trọng những gì mình có. Đôi khi hạnh phúc không nằm ở những điều lớn lao, mà ở những buổi chiều rất bình thường khi gia đình ngồi lại với nhau, nói những câu chuyện giản dị nhưng đủ để biết rằng mình không cô đơn. Sau tất cả, gia đình tôi vẫn còn ở đây, và điều đó không phải là một điều hiển nhiên.

Trong ngày Mother’s Day, tôi nhớ đến những người đàn bà đi qua đời tôi. Người mẹ đã xa và người vợ đang còn bên mình. Những người đã cho tôi những giọt nước mắt của hạnh phúc, những giọt lệ của yêu thương. Những người đã ở bên tôi từ những ngày đầu mất nước đến những năm lưu lạc quê người.

Nói về nước Mỹ, tôi không nghĩ đến những điều lớn lao hay những khái niệm trừu tượng. Tôi nghĩ đến một nơi đã cho tôi cơ hội đứng lại, một cánh cửa mở ra cho những người như tôi có thể bắt đầu, không phải dễ dàng nhưng đủ để sống. Ở nơi đó, tôi làm việc, chăm sóc gia đình và đi qua những ngày rất bình thường, nhưng chính những ngày bình thường ấy lại là điều mà trước đây tôi không dễ có được. Sự biết ơn không cần phải nói lớn, nó nằm trong cách mình sống, sống đàng hoàng, sống có trách nhiệm và cố gắng để những gì mình nhận được không trở nên vô nghĩa.

Khi nhìn lại chặng đường đã đi qua, tôi không còn hỏi nhiều về quá khứ. Không phải vì đã quên, mà vì biết rằng có những điều không cần phải hiểu hết. Cuộc đời không công bằng, nhưng cũng không hoàn toàn khép lại. Giữa những mất mát vẫn có những điều được giữ lại: một ký ức về cha, một hành trình với mẹ, một người vợ đã đi cùng mình suốt đời, một gia đình vẫn còn hiện diện và một nơi để gọi là nhà. Và tôi cũng có những người bạn, những người cho tôi bước khời đầu và cả bước tiếp nối trong con đường viết văn.

Nếu phải nói một điều sau tất cả, thì có lẽ là thế này: người ta không thể chọn những gì xảy đến, nhưng có thể chọn cách mình đi qua nó. Tôi đã đi qua, không dễ dàng, không nhanh chóng, nhưng cuối cùng cũng đến được một nơi mà lòng mình có thể yên xuống. Không phải là quên, không phải là hết đau, mà là biết chấp nhận.

Và có lẽ, sau tất cả những giọt nước mắt tưởng chừng như không thể ngưng ấy, điều còn lại không phải là nỗi buồn, mà là một sự lặng lẽ rất sâu, nơi con người ta học cách sống chung với ký ức, học cách giữ lại những gì đáng giữ, và nhẹ nhàng đặt xuống những gì không thể mang theo mãi. Khi đó, bình yên không đến từ việc cuộc đời đã trọn vẹn, mà đến từ việc lòng mình đã đủ rộng để chứa đựng tất cả.

Và trong một khoảnh khắc rất đời thường, khi nhìn lại gia đình còn bên cạnh, khi thấy con cháu lớn lên lương thiện, khi biết mình đã đi hết một đoạn đường dài, người ta chợt hiểu rằng: có những giọt lệ không cần phải ngưng, vì chính chúng là những giọt nước mẳt của hạnh phúc của yêu thương, đã đưa mình đến một nơi, nơi mà lòng có thể an yên, với những người đàn bà đã đi qua trong đời, dù đang còn ở lại hay mãi mãi rời xa.

Lê Xuân Mỹ - Mother’s Day 2026

___________________

Sunday, June 28, 2026

Điều Đáng Sợ Nhất Của Tuổi Già

Nguồn Du Lịch Văn Hóa

"Điều đáng sợ nhất của tuổi già không phải là những nếp nhăn. Mà là một tâm hồn đã ngừng sống"- Richard Gere

Có người hỏi Richard Gere rằng ông có sợ già đi không.

Ở tuổi 76, mái tóc đã bạc gần hết, gương mặt không còn nét trẻ trung từng khiến hàng triệu người say mê, ông lại nhìn tuổi tác bằng một sự bình thản rất khác.

Ông nói rằng cơ thể chắc chắn sẽ thay đổi.

Ai rồi cũng sẽ già.

Không có loại mỹ phẩm nào có thể ngăn thời gian.

Không có danh vọng hay tiền bạc nào có thể mua lại tuổi hai mươi.

Chiếc gương mỗi sáng luôn thành thật hơn tất cả những lời an ủi.

Nó cho ta thấy từng nếp nhăn, từng sợi tóc bạc, từng dấu vết mà năm tháng đã để lại.


Nhưng rồi ông nhận ra một điều.

Thời gian chỉ lấy đi vẻ ngoài.

Nó không thể lấy đi trái tim nếu chính chúng ta không cho phép.

Con người có thể già đi từng ngày.

Nhưng tâm hồn thì không nhất thiết phải già.

Nó vẫn có thể rung động trước một bản nhạc cũ.

Vẫn có thể mỉm cười khi nhìn thấy một bông hoa nở ven đường.

Vẫn có thể xúc động trước lòng tốt của một người xa lạ.

Vẫn có thể yêu thương, biết ơn và hy vọng như những ngày đầu tiên của tuổi trẻ.

Có lẽ, điều đẹp nhất mà tuổi tác mang lại không phải là sự hoàn hảo.

Mà là sự thấu hiểu.

 

Hai mươi tuổi cho ta lòng can đảm để bước đi.

Ba mươi tuổi cho ta khát vọng xây dựng cuộc đời.

Bốn mươi tuổi dạy ta cách sống thật với chính mình.

Năm mươi tuổi giúp ta nhìn mọi chuyện sâu sắc hơn.

Sáu mươi tuổi cho ta sự từng trải.

Và đến bảy mươi, con người thường không còn quá bận tâm phải chứng minh điều gì với thế giới nữa.

Họ hiểu rằng bình yên quý hơn hơn thua.

Gia đình quý hơn danh vọng.

Sức khỏe quý hơn những thứ từng khiến mình mất ngủ suốt nhiều năm.

 

Mỗi giai đoạn của cuộc đời đều mang theo một món quà.

Nếu chỉ tiếc nuối tuổi trẻ, có lẽ chúng ta sẽ bỏ lỡ vẻ đẹp của hiện tại.

Điều đáng buồn nhất không phải là già đi.

Mà là sống đủ lâu nhưng chưa từng thật sự sống.

Chưa từng dành thời gian cho những người mình yêu.

Chưa từng ngắm một buổi hoàng hôn mà không cầm điện thoại.

Chưa từng nói lời cảm ơn.

Chưa từng tha thứ.

Chưa từng sống chậm lại để cảm nhận hạnh phúc đang ở ngay bên cạnh.

 

Rất nhiều người dành cả cuộc đời để chống lại thời gian.

Họ cố che đi những nếp nhăn.

Cố níu kéo tuổi xuân.

Cố trở thành phiên bản của nhiều năm trước.

 

Nhưng có lẽ chiến thắng lớn nhất không phải là giữ cho gương mặt mãi trẻ.

Mà là giữ cho trái tim luôn biết rung động.

Vẫn tò mò trước thế giới.

Vẫn biết yêu thương.

Vẫn biết cảm thông.

Vẫn còn nước mắt trước nỗi đau của người khác.

Vẫn còn nụ cười trước những điều giản dị.

Bởi một tâm hồn còn biết yêu cuộc sống sẽ luôn trẻ hơn rất nhiều so với một cơ thể chỉ mới ba mươi nhưng đã nguội lạnh.

 

Già đi không phải là một thất bại.

Đó là một đặc ân.

Bởi không phải ai cũng có cơ hội nhìn tóc mình bạc dần theo năm tháng.

Không phải ai cũng được chứng kiến con cháu trưởng thành.

Không phải ai cũng được thức dậy vào một buổi sáng và mỉm cười vì mình vẫn còn có mặt trên cuộc đời này.


Vì thế, đừng sợ tuổi tác. Hãy sợ một cuộc đời trôi qua quá nhanh mà ta chưa kịp sống hết mình, chưa kịp yêu thương đủ đầy và chưa kịp cảm nhận vẻ đẹp của từng khoảnh khắc bình dị.

Đôi khi, ánh sáng đẹp nhất của một con người không nằm trên gương mặt.

Mà nằm trong một tâm hồn đã đi qua rất nhiều giông bão nhưng vẫn chọn dịu dàng với cuộc sống.

 

Nguồn Du Lịch Văn Hóa

CÓ ĐỊNH VỀ VIỆT NAM SỐNG KHÔNG ?

.

Bấy lâu nay, tôi thấy vài người lên youtube chê nước Mỹ rậm rề....Những điều họ chê là vì qua Mỹ phải....đi làm, chứ không sáng cafe, chiều hàng quán như ở VN.

Có lần một người bạn Mỹ trong chuyến đi truyền giãng có ghé VN và họ ngạc nhiên là ngày thường mà hàng quán đông nghẹt người khác với bên Mỹ quán đông người chỉ có cuối tuần vì ngày thường ai cũng phải đi làm.

Nếu chỉ là chuyện trên FB thì tôi không ngồi gõ những dòng này. Chuyện khiến tôi phải nói, phải trả lời vì có bạn hỏi tôi " Có nhớ VN không ? Có muốn về sống nơi đó không ? ....".

Tôi sẽ trình bày và trả lời câu thứ 1.

 Nhớ VN không ? Nhớ chứ. Vì nơi đó giữ gìn tuổi thơ thật đẹp của tôi. Nơi đó, là tình yêu đầu đời, tình đầu tinh khôi và thơm như mùi giấy mới của một nàng con gái. Nơi đó là gia đình. Là nơi người đàn ông từ xa trở về, bước tới, là vợ, là chồng, là thương yêu nâng niu tôi như quả trứng trên bàn tay của ông ấy cho đến hôm nay. Nơi đó còn những người bạn tôi thương. Nơi đó là một cái gì rất quý trong trái tim tôi.

Có muốn về đó sống không ? Đây là câu hỏi thứ 2 và tôi trả lời rất dứt khoát KHÔNG.

Cũng câu trả lời này, tôi không đem chính trị vào đây. Tôi chỉ trình bày những gì thực tế.

Trước tiên, trong lòng tôi khi trả lời KHÔNG là vì không ai bỏ chốn BÌNH YÊN để về nơi đó.

Nơi, mà xã hội bung bét. Nơi, một miếng thịt, một cọng rau, một con cá không biết đã tẩm những chất độc gì trong đó. Một ly cafe, một miếng bánh họ đã nhào nặn cái quái quỷ gì bên trong....

Chúng tôi ở xứ Mỹ đã quen những nề nếp. Ra đường, đi đúng luật giao thông. Và, dĩ nhiên " có làm mới có ăn " trong một xã hội thiện lương và nhiều cơ hội mở ra cho con người tham gia học hành thành đạt và cống hiến.

Ngoài ra, mặc dù chúng tôi có cực nhọc đi làm, nhưng những đồng tiền lương thiện đó đưa chúng tôi lên cao hơn để chúng tôi vươn mình trong một đất nước tân tiến được thế giới tôn là bậc nhất của hành tinh.

Đến một tuổi quá già yếu không thể đi làm được nữa thì lúc ấy tôi hưởng trọn những ưu đãi của Chính phủ cộng thêm những đóng góp của tôi từ xưa tới giờ để được chăm sóc một cách trân trọng....

Tại sao chúng tôi phải trở về ?


__________________________

Saturday, June 27, 2026

Tôn Vân Anh Ania - tranh luận về Cờ Vàng - Cờ Đỏ

 NHỮNG BÀI POST HAY.
Bút Chì Gilbert 21/6
 

Tôn Vân Anh
Xin chào quý vị, tôi là Tôn Vân Anh, một người xuất thân từ miền Bắc Việt Nam, đang sống và làm việc tại Ba Lan. Mấy hôm nay, chuyện tranh luận về Cờ Vàng - Cờ Đỏ sau khi tôi xuất hiện trên trang bìa của tạp chí Ba Lan là điều khiến tôi phải trăn trở. Thay vì để sự tranh cãi thì với tư cách là người trong cuộc, tôi muốn đưa ra quý vị vài lời, để ít nhất tôi muốn bảo toàn quyền được bày tỏ chính kiến của mình.

Thursday, June 25, 2026

KHI NGƯỜI LÍNH BỊ KÉO NGÃ.

LÊ XUÂN MỸ


Các bạn thân mến,
Mấy hôm nay bản tin về bức tượng đồng Người lính VNCH của tượng đài “Thank You America" bị kẻ xấu phá hoại và kéo đi khỏi khu Tượng Đài Tưởng Niệm tại thành phố San Jose, miền Bắc California, Hoa Kỳ. Hành động tệ hại này đã khiến những người VN còn nặng lòng với đất nước bàng hoàng và khổ tâm.
Tôi hy vọng và chờ đợi bài viết từ các bạn tôi, những người bạn thời Trung Học Phan Chu trinh Đà Nẵng, niên khóa 63-70, ít nhất là một người.... đó là ông bạn Xuan My, ông ý đã từng viết về hành trình đi tìm mộ của thân phụ mất tại trại tù cải tạo, và cũng vừa ra mắt cuốn sách viết về thân mẫu "Giọt lệ biết làm sao ngưng.." vô cùng cảm động.
Và trưa nay tôi đã đọc được bài viết "KHI NGƯỜI LÍNH BỊ KÉO NGÃ"
của Xuan My. Tôi xúc động vì bài viết đã đến như tôi mong đợi và nội dung bài viết cũng chính là nỗi niềm của tôi. Cảm ơn ông nhiều nghe ông Mỹ. Xin mời các bạn cùng đọc.
Quý mến. DIỄM HƯƠNG.
------
KHI NGƯỜI LÍNH BỊ KÉO NGÃ.
Lê Xuân Mỹ
Tuần qua, cộng đồng người Việt tại San Jose không khỏi bàng hoàng khi hay tin bức tượng người lính Việt Nam trong tượng đài “Thank You America” bị kẻ gian lấy đi cùng lá cờ và chiếc lư hương đặt phía trước tượng đài. Vài ngày sau, người ta tìm thấy bức tượng bị kéo lê và bỏ lại trong một khu vực của những người vô gia cư. Điều khiến nhiều người suy nghĩ là trong cụm tượng có hai người lính đứng cạnh nhau, một người lính Mỹ và một người lính Việt Nam Cộng Hòa, nhưng chỉ có bức tượng người lính Việt Nam bị lấy đi.

Wednesday, June 24, 2026

Hãy sử dụng gia vị một cách tinh tế ..

Nguyễn Sáng

Có một điều khá thú vị trong căn bếp mà nhiều người không để ý: đôi khi bạn chỉ cần một công thức ướp thịt nướng thật đơn giản!

Chỉ cần muối, đường, bột ngọt, một chút nước tương, rồi thêm phần nước ép từ hành, tỏi và sả giã nhuyễn. Vậy thôi là đã có một hỗn hợp ướp thịt nướng rất tròn vị. Không cần hàng chục loại gia vị, không cần những chai sốt phức tạp, không dầu hào, không tương ớt, hay gia vị thịt nướng pha sẵn gì cả!