H.Phan Thứ Ba - 03/03/2026
( Viêt lại bài cũ 2024 )
Viết theo các dự liệu sưu tầm trên internet.
____________________________
H.Phan Thứ Ba - 03/03/2026
( Viêt lại bài cũ 2024 )
Viết theo các dự liệu sưu tầm trên internet.
____________________________
Hong Khuu
Có những bài hát nghe xong là quên. Nhưng có những bài hát nghe xong… quên không nổi.
Nhật Ký Đời Tôi của
Thanh Sơn là cái kiểu thứ hai đó.
Bài này không ồn ào, không làm mình té ghế vì "cao trào". Nó chỉ nhẹ nhàng như ly cà phê sáng ở vỉa hè, mà uống xong rồi mới thấy… đắng thấu ruột. “Nhật Ký” – nghe thì tưởng chuyện riêng tư, mà lạ cái, mở ra coi, thấy toàn chuyện đời mình trong đó. Ủa rồi ai đang viết ? Nhạc sĩ viết hay mình viết ?
Cuộc đời trong bài hát không phải đại lộ thênh thang, mà là con hẻm nhỏ ngoằn ngoèo. Có nắng xiên qua mái tôn. Có mưa rớt xuống lòng người. Có tiếng cười nghe như tiếng thở dài não ruột. Và có những “Ngày Xưa” đứng chống nạnh giữa hiện tại, hỏi móc một câu : “Ủa, hồi đó mày mơ dữ lắm mà, giờ sao hiền vậy ?”.
Thanh Sơn không vẽ đời bằng sơn dầu. Ổng pha đời bằng giọt nước mắt pha chút hài hước. Cái tài là vậy. Buồn đó, mà không bi lụy. Thương đó, mà không ủy mị. Đau đó, mà vẫn đủ tỉnh để cười khì một cái. Cười không phải vì vui. Cười vì… hết cách.
Bài hát giống như một cuốn sổ cũ. Mỗi trang là một lát cắt : tuổi trẻ hừng hực như lửa rơm - cháy bùng lên rồi tắt ngúm; tình yêu thì tưởng là vĩnh cửu, ai dè vĩnh cửu được… mấy mùa mưa. Người ta đi qua đời nhau như gió lùa qua cửa sổ... có làm rèm lay động, nhưng đâu ở lại. Vậy mà lòng cứ tưởng người ta là bão.
Có những câu hát nghe qua tưởng bình thường. Nhưng nghe kỹ, nó như cái kim khâu ký ức, lén lút may lại mấy vết rách trong tim. Mà khâu xong chưa kịp vui thì phát hiện những đường chỉ vẫn còn, sẹo vẫn đó. Ờ thì, sẹo cũng là kỷ niệm chớ bộ.
Cái hay của Nhật Ký Đời Tôi là nó không dạy đời. Nó không "triết lý cao siêu". Nó chỉ kể. Mà kể kiểu lửng lơ, để mình tự hiểu. Giống như ông bạn già ngồi nhậu chung, nói nửa câu rồi ngưng, để mình tự suy ra nửa còn lại. Thành ra nghe xong, ai cũng thấy mình trong đó - từ anh chạy xe ôm tới chị bán bún, từ người già tóc bạc tới đứa nhỏ mới biết yêu.
Cuộc đời trong bài hát vừa dài như sông, vừa ngắn như một tiếng thở. Hôm qua còn thanh xuân phơi phới, hôm nay soi gương thấy thời gian cười mỉm. Thời gian không nói nhiều, nó chỉ âm thầm ký tên lên trán mỗi người. Ký xong rồi, thôi, khỏi chối.
Nghe bài này, có người rưng rưng. Có người tỉnh bơ. Nhưng tỉnh bơ dữ lắm là biết trong lòng đang sóng gió đó nghen. Vì ai mà chưa từng yêu ? Ai mà chưa từng mất ? Ai mà chưa từng ngồi một mình, tự hỏi : “Mình đã sống chưa hay chỉ đang tồn tại ?”.
Nhật Ký Đời Tôi không phải bài hát để mở thiệt to cho hàng xóm nghe chung. Nó để mở nhỏ nhỏ thôi. Mở vừa đủ cho tim nghe. Và nhiều khi, nghe xong rồi, mình không nói gì hết. Chỉ thở dài cái nhẹ. Thở dài mà không nặng. Vì hiểu rằng đời có vui có buồn, có hợp có tan.
Trang nào rồi cũng lật. Người nào rồi cũng đi. Nhưng miễn là còn biết nhớ, còn biết thương, còn biết cười dù mắt cay - thì cuốn nhật ký đó chưa khép lại.
Mà thôi, nói nhiều quá anh Mark nghi mình "triết lý sâu xa". Tóm lại một câu cho gọn gàng "rất miền Nam" : “Bài này không làm mình thành người khác. Nó chỉ nhắc mình… nhớ mình là ai”.
Hong Khuu
LÀM SA0 ĂN ĐÚNG CÁCH MÓN "RAU HOÀNG ĐẾ" THỜI XƯA?
Ăn hải sản đúng cách có thể giúp con người sống lâu và khỏe mạnh hơn nhờ hàm lượng dinh dưỡng phong phú. Cá và các loại hải sản chứa kẽm, vitamin B12 và đặc biệt là chất béo omega-3, giúp giảm viêm và hỗ trợ tiến trình lão hóa lành mạnh. Các chuyên gia dinh dưỡng khuyến nghị mỗi người nên ăn khoảng hai khẩu phần cá mỗi tuần (tổng cộng khoảng 225 gram).
Đặng Hiền
Ghi chép của một người vừa trở về
Tôi chỉ thấy dễ chịu khi máy bay hạ cánh xuống California. Không phải vì nước Mỹ tốt hơn. Mà vì tôi vừa rời khỏi một nơi khiến lòng mình nặng trĩu.
Một tháng đi qua Sài Gòn, Nha Trang, Đà Nẵng, Hà Nội.
Một tháng đủ để cảm nhận nhịp thở của một đất nước đang lớn lên – nhưng lớn lên như một đứa trẻ không được hỏi ý kiến mình muốn trở thành ai.