Thursday, February 5, 2026

TÔI SỐNG MỘT MÌNH, NHƯNG TÔI KHÔNG CÔ ĐƠN

Dẹp ngay cái kiểu nhìn tôi bằng ánh mắt "tội nghiệp" mỗi khi nghe tôi nói tôi đang sống một mình đi.

Tôi 81 tuổi rồi. Tôi sống trong căn nhà chính chủ của mình suốt bốn mươi năm nay. Và tôi không phải là một bi kịch đang chờ ngày ấy đến.

Cứ hễ nghe đến cụm từ "bà già sống một mình" là người ta lại nghĩ ngay đến mấy kịch bản tối tăm: – "Bà không thấy cô đơn sao?" – "Đêm hôm bà không sợ à?" – "Hay là bà qua ở với con gái cho có người ra người vào?"

Họ có ý tốt cả thôi, cầu Chúa phù hộ cho họ. Nhưng có một bí mật về tuổi già mà chẳng ai nói ra: Tôi không chỉ là đang "ở một mình". Tôi đang sống một cách đàng hoàng, tự trọng.

Tôi đã cống hiến đủ rồi. Tôi nuôi dạy ba đứa con nên người. Tôi đã chuẩn bị hàng ngàn túi cơm trưa, vò sạch từng vết cỏ trên mấy bộ đồng phục bóng chày của tụi nó, làm việc tăng ca tới bến, chắt chiu từng đồng bạc lẻ chỉ để cái nhà này có cơm ăn áo mặc.

Tôi đã ngồi mòn cả mấy hàng ghế khán giả dưới trời mưa tầm tã. Tôi đã thức trắng đêm trên ghế sofa chỉ để đợi ánh đèn xe con mình hiện lên ngoài ngõ. Tôi đã lắng nghe những nỗi đau thất tình lúc 2 giờ sáng và giữ kín mọi bí mật của chúng.

Cuộc đời tôi đã từng rất đầy đặn. Ồn ào. Hỗn loạn. Và tuyệt đẹp.

Còn bây giờ thì sao? Bây giờ là sự tĩnh lặng. Sàn gỗ thỉnh thoảng có kêu răng rắc, nhưng đó là những âm thanh thân thuộc. Tiếng bước chân trong nhà, giờ chỉ là của riêng tôi.

Có một thời gian sau khi ông nhà tôi mất, tôi cứ ngỡ sự im lặng này nghĩa là mình có vấn đề. Xã hội cứ ra rả vào tai: "Bà phải ở gần con cháu chứ", "Già rồi đừng có thui thủi một mình". Tôi bắt đầu tự hỏi: Mình muốn có không gian riêng như thế này có phải là ích kỷ không? Mình không khóc lóc mỗi đêm trước khi ngủ thì có phải là kẻ "máu lạnh" không?

Thế rồi, một sáng nọ, tôi ngồi bên bàn bếp với ly cà phê, ngắm nhìn ánh nắng chiếu rọi ngoài hiên. Và lúc đó tôi chợt hiểu ra: Tôi không hề bị bỏ rơi. Tôi không hề bị lãng quên. Tôi đang TỰ DO.

Đầu óc tôi vẫn còn minh mẫn lắm. Tôi vẫn tự tay ký séc trả tiền điện mỗi tháng. Tôi tự quyết định xem ngày hôm nay của mình sẽ trôi qua thế nào. Và tin tôi đi, những ngày của tôi đẹp lắm:

Ăn sáng lúc 12 giờ trưa nếu thích.

Đọc một cuốn sách mà không bị ai làm phiền.

Xem mấy chương trình mình thích mà chẳng phải tranh giành cái điều khiển tivi với ai.

Tưới mấy khóm cẩm tú cầu và trò chuyện với tụi nó như những người bạn già.

Con cái tôi giờ đã có cuộc sống riêng, cũng bận rộn và ồn ào như tôi ngày trước — và tôi tự hào về điều đó. Tụi nó ghé thăm vào Chủ nhật. Tụi nó gọi điện. Tụi nó lo cho tôi. Nhưng việc lấp đầy từng giờ từng phút trong đời tôi không phải là trách nhiệm của tụi nó.

Tôi nuôi dạy con mình thành những người độc lập, và giờ tụi nó cũng để tôi được độc lập như vậy. Sống một mình không có nghĩa là không được yêu thương. Nó có nghĩa là tôi được tin tưởng. Tụi nó tin vào sức mạnh của tôi, vào tinh thần của tôi. Tụi nó tin rằng nếu thực sự cần giúp đỡ, tôi sẽ nhấc máy lên gọi ngay. Và tôi vẫn làm thế khi cần. Đó không phải là yếu đuối, đó là sự khôn ngoan.

Tôi không hề bị cô lập. Anh bưu tá vẫn chào tôi mỗi sáng. Cô thu ngân ở tạp hóa biết thừa tôi chỉ thích mua chuối khi nó còn hơi xanh xanh. Mấy bà bạn ở nhà thờ vẫn hay gọi hỏi: "Thế nào, vẫn còn đứng vững đấy chứ?", rồi cả hội lại cười ha hả đến đau cả sườn.

Không phải lúc nào tôi cũng hạnh phúc đâu. Đôi khi nỗi buồn vẫn ghé thăm. Nhưng nỗi buồn thì ghé thăm bất cứ ai — dù là người đang có đôi có lứa, người độc thân, đám trẻ ranh hay người già cả.

Cái mà tôi cảm nhận được nhiều nhất không phải là sự cô đơn. Mà là sự BÌNH YÊN. Bình yên trên chiếc ghế bành yêu thích. Bình yên trong những thói quen lặng lẽ. Bình yên khi biết rằng, suốt 60 năm qua, mình đã chăm sóc cho tất cả mọi người...

Còn bây giờ? Bây giờ tôi đã dành được cái quyền quý giá nhất: Chăm sóc cho chính mình.


________________________

Wednesday, February 4, 2026

Tên cô là Monica Lewinsky.


Năm 1998, một phụ nữ 24 tuổi trở thành người nổi tiếng nhất nước Mỹ.

Vì một lý do tồi tệ nhất có thể.

Tên cô là Monica Lewinsky.

Hai năm trước đó, cô mới chỉ 22 tuổi và là một thực tập sinh tại Nhà Trắng.

Ông ta gần 50 tuổi. Và là Tổng thống Hoa Kỳ.

Khi câu chuyện bị phanh phui, một điều chưa từng xảy ra trước đó đã diễn ra.

Trước cả mạng xã hội, trước khi con người hiểu được sự sỉ nhục công khai có thể hủy hoại một con người đến mức nào, Monica Lewinsky đã trở thành một trong những nạn nhân đầu tiên của việc bêu riếu trên mạng ở quy mô toàn cầu.

Các chương trình truyền hình biến cô thành trò cười, đêm này qua đêm khác.

Báo chí mổ xẻ cơ thể cô, quần áo cô, tính cách cô.

Những người chưa từng gặp cô cảm thấy họ có quyền phán xét.

Sự nghiệp của vị tổng thống vẫn sống sót.

Danh tiếng của ông được phục hồi.

Ông tiếp tục phát biểu, viết sách, tiếp tục được tôn trọng.

Còn Monica thì không.

Cô không thể tìm được việc làm.

Cô không thể ra khỏi nhà mà không bị chụp ảnh.

Cô không thể tồn tại mà không bị thu gọn thành một câu đùa cợt.

Sau này, cô kể rằng mình đã rơi vào trầm cảm nặng.

Có những suy nghĩ đen tối.

Mẹ cô chưa bao giờ rời xa cô, vì sợ sẽ mất con gái mình.

Ở tuổi 24, Monica Lewinsky chỉ muốn biến mất.

Bởi vì cả thế giới căm ghét cô vì một việc xảy ra khi cô hầu như vẫn chỉ là một sinh viên, với một người đàn ông nắm trong tay toàn bộ quyền lực.

Và rồi cô thực sự biến mất.

Cô chuyển đến London.

Cô ngừng nói chuyện với truyền thông.

Cô từ chối kiếm lợi từ sự nổi tiếng mà mọi người nghĩ rằng cô nên tận dụng.

Cô chọn im lặng.

Và học tập.

Cô theo học tại Trường Kinh tế London (LSE).

Cô lấy bằng tâm lý học.

Cô nghiên cứu về sự xấu hổ.

Cô cố gắng hiểu điều gì đã suýt nữa hủy hoại mình.

Suốt nhiều năm, cô không nói gì cả.

Rồi đến năm 2010, một cậu bé 18 tuổi đã tự kết liễu đời mình sau khi bị làm nhục trên mạng.

Monica đọc tin đó và nhận ra một điều đau đớn:

Cô đã sống sót qua điều mà cậu bé kia không thể chịu đựng.

Và cô hiểu rằng: sự sống sót của mình phải có ý nghĩa.

Năm 2014, cô bắt đầu lên tiếng trở lại ,nhưng theo cách của riêng mình.

Cô viết một bài cho Vanity Fair, kể câu chuyện bằng chính giọng nói của cô.

Không phải giọng của những dòng tít giật gân.

Mà là giọng của con người.

Lần này, phản ứng đã khác.

Lần đầu tiên, nhiều người nhìn thấy một con người.

Năm 2015, cô bước lên sân khấu TED với bài nói mang tên “Cái giá của sự xấu hổ”.

Cô gọi mình là “Bệnh nhân số 0” của sự làm nhục trên Internet.

Cô kêu gọi sự cảm thông thay cho soi mói.

Lòng trắc ẩn thay cho giải trí.

Bài nói đó đã vượt quá 20 triệu lượt xem.

Nó trở thành một trong những bài TED được xem nhiều nhất trong lịch sử.

Ngày nay, Monica Lewinsky là một trong những tiếng nói mạnh mẽ nhất chống lại bắt nạt trên mạng.

Cô nói chuyện tại các trường học.

Cô hỗ trợ những nạn nhân trẻ tuổi của thù ghét trực tuyến.

Cô sản xuất một loạt phim để kể lại câu chuyện của mình ,không che giấu, không bóp méo.

Cô mới 22 tuổi khi thế giới quyết định cô là ai.

Và cô đã dành 25 năm tiếp theo để chứng minh điều đó là sai.

Không phải bằng cách xóa bỏ quá khứ.

Không phải bằng cách gào thét tự vệ.

Mà bằng cách biến nỗi đau thành ý nghĩa.

Thế giới muốn câu chuyện của cô kết thúc trong nhục nhã.

Cô đã viết lại nó thành sự sống còn.

Hôm nay, cô 52 tuổi.

Cô vẫn ở đây.

Và cô tiếp tục lên tiếng, cho những người đang phải đối mặt với điều mà cô từng trải qua.

Sự xấu hổ không nhất thiết phải là dấu chấm hết cho câu chuyện của bạn.

Monica Lewinsky đã cho chúng ta thấy: nó có thể là khởi đầu.

Facebook Mỹ Lan Phạm

https://www.facebook.com/share/1Bfow9nXKV/?mibextid=wwXIfr

____________________________

Tuesday, February 3, 2026

Những món ăn lạ, độc đáo, và ngon, bạn nên thử!

Từ khoai tây chiên giấm của Delaware đến món ớt độc đáo của Cincinnati, rồi món khoai tây kem của Idaho, bạn phải nếm thử những món này ít nhất một lần, nếu có dịp đi road-trip.

Chuyến đi đường bộ xuyên nước Mỹ không chỉ mang lại niềm vui, mà còn có những khám phá bất ngờ, trong đó không thể không kể đến những món ngon địa phương nằm ngay bên ngoài những điểm dừng chân quen thuộc trên đường cao tốc.

Mặc dù sức hấp dẫn của những món ăn cổ điển của Mỹ như bánh mì kẹp phô mai Philly, pizza kiểu New York và bánh mì chua San Francisco là không thể phủ nhận, nhưng khi đi sâu hơn vào bối cảnh ẩm thực của quốc gia này, bạn sẽ thấy vô số những món ăn độc đáo của từng tiểu bang, biến chuyến lái xe dài hàng giờ thành một cuộc phiêu lưu ẩm thực thú vị.

Hãy tưởng tượng bạn đang du ngoạn qua Delaware và tình cờ gặp Thrasher’s, nơi món khoai tây chiên bình thường được biến đổi thành một món ăn chua chua với một chút giấm táo. Sự kết hợp đơn giản nhưng gây nghiện đến bất ngờ này mang đến một hương vị hoàn hảo cho con đường rộng mở.

Xa hơn về phía nam, mùi thơm của đường bột lơ lửng trong không khí xung quanh Café Du Monde của New Orleans, mời gọi du khách thưởng thức những chiếc bánh rán huyền thoại của họ – các miếng bột chiên hình vuông thơm phức mang đến hương vị thuần túy.

Khi bạn đi quanh Georgia, hãy chú ý đến những dấu hiệu đặc trưng của các quầy hàng ven đường đầy ắp đậu phộng luộc. Món ăn chính của miền Nam này, thường được thưởng thức bằng cách bẻ vỏ và ăn kèm cùng các loại hạt mặn, có vị đất bên trong, mang đến hương vị đích thực của vùng đất này.

Khi đi về phía tây đến Idaho, hãy chuẩn bị cho một bất ngờ thú vị tại Westside Drive-In, nơi “khoai tây kem” trở thành món ngon không thể từ chối. Sáng tạo thông minh này, kem vani được ngụy trang khéo léo trong bột ca cao, mang đến sự ngọt ngào và hấp dẫn cho di sản nông nghiệp của Idaho.

Ở Ohio, bối cảnh ẩm thực có một bước ngoặt rõ rệt với ớt Cincinnati. Món ăn thịnh soạn đó, sự pha trộn độc đáo giữa thịt bò xay và gia vị (đôi khi có chút quế và chocolate), được phục vụ với mì spaghetti, phải được nếm thử khi bạn đến nơi đây.

New Mexico giới thiệu một sáng tạo đơn giản nhưng đầy hương vị với Frito Pie – khoai tây chiên giòn phủ đầy ớt và phô mai, một món ăn vặt dễ bị “ghiền” của vùng Tây Nam tuyệt vời.

Khi bạn đi qua Missouri, cụ thể như Kansas City, hãy chuẩn bị khám phá sự kỳ diệu của khói, caramel của những đầu cháy. Những gì từng được coi là phần trang trí thịt ức bò trở thành “ngôi sao ẩm thực,” mang đến hương vị đậm đà của món thịt nướng Kansas City đích thực.

Người dân Utah cũng có sự đóng góp độc đáo của riêng họ cho nền văn hóa ẩm thực Mỹ với nước sốt chiên, và người dân địa phương sẽ nhiệt tình khen ngợi Stan’s Drive-In phục vụ phiên bản hoàn hảo của loại gia vị béo ngậy, chua chua này.

Khi đi về phía đông vào West Virginia, mùi thơm của bánh mì mới nướng và pepperoni mặn tràn ngập không khí, nhờ vào cuộn pepperoni được yêu thích. Các cơ sở như The Pepperoni Roll Bar dành riêng cho sáng tạo đơn giản nhưng tuyệt vời này.

Cuối cùng, Wyoming mang đến hương vị của thiên nhiên hoang dã với nhiều loại thịt thú săn đa dạng. Từ bánh mì kẹp thịt nai ngon ngọt đến beefsteak bò rừng bison thơm và mềm, các nhà hàng địa phương cung cấp cơ hội độc đáo cho mọi du khách để thưởng thức hương vị của miền Tây nước Mỹ.

Những món ăn độc đáo của các tiểu bang nói trên không chỉ để cho no bụng và tiếp tục cuộc hành trình, mà còn mang đến hương vị văn hóa địa phương và là lý do đáng nhớ để bạn khám phá những cung đường vòng quanh Hoa Kỳ.

Nguyên Lee /saigonnhonews

_________________________

Monday, February 2, 2026

NƯỚC VÒI Ở CANADA CÓ THỰC SỰ UỐNG TRỰC TIẾP ĐƯỢC KHÔNG?

Chú thấy nhiều người mới sang Canada, nhìn thấy dân bản xứ cứ thản nhiên đưa cái ly hay chai nước vào vòi lavabo hứng rồi uống ngon lành, đều không khỏi giật mình. Trong tâm thức của người Việt mình, "nước lã" là thứ gì đó không an toàn, phải đun sôi để nguội thì mới yên tâm. Nhưng ở đây, cái vòi nước đó lại là câu chuyện về niềm tin và cả một hệ thống tiêu chuẩn khắt khe phía sau.

Sunday, February 1, 2026

ĐOẠN TUỔI NGUY HIỂM NHẤT.

(Bài viết dành riêng cho người độ tuổi 70 - 79)

Khi về già mọi người muốn có một cuộc sống khỏe mạnh. Họ nhận ra rằng ′′Sức khỏe là của cải". Nhưng để có được trường thọ, trong 10 năm từ 70 đến 79 tuổi rất quan trọng! 

Saturday, January 31, 2026

Khi trẻ, ta từ bỏ vì nghĩ đó là một cuộc tình, cuối cùng mới biết đó là cả cuộc đời..

.

Nếu còn iêu người ấy, đừng vì nghĩ rằng họ không quan trọng, đừng vì công việc mà bỏ qua. Công việc vẫn còn đó, nhưng người bạn iêu thì không. Họ cũng giống như thanh xuân, sẽ trôi đi mất nếu ta không nắm giữ.

Friday, January 30, 2026

Giữa tiếng nhãn dán và đời sống thật...

BÍ BẾP

Dạo gần đây, vì có vài việc phải lo nên tôi ở Việt Nam nhiều hơn ở Mỹ. Ở đâu thì ở, nếp sống của tôi cũng không đổi bao nhiêu, nhất là chuyện liên lạc, đọc tin, và giao tiếp qua vài trang mạng. Mình sống xa xứ lâu năm rồi, cái “sợi dây” nối với người quen, với bạn bè, với thời cuộc, nhiều khi nó nằm ngay trên cái màn hình nhỏ đó.