Saturday, January 3, 2026

Một Quan Niệm Về Hôn Nhân. Đúng Hay Sai?

Một bài đăng ngắn của một cô gái Trung Quốc về hôn nhân gần đây đã được chia sẻ với tốc độ chóng mặt trên mạng xã hội. Không phải vì giọng văn hoa mỹ hay câu chữ "dỗ tai", mà vì sự thẳng thắn đến lạnh người, nhưng càng đọc càng thấy… rất có lý. 

Đó là kiểu quan điểm không cố làm vừa lòng ai, chỉ cố làm rõ một điều: Hôn nhân nếu không tỉnh táo ngay từ đầu, thì yêu nhiều mấy cũng dễ đi sai đường.

Nguyên văn, cô gái viết:

"Về kết hôn: Em rời khỏi gia đình em, anh rời khỏi gia đình anh và chúng ta đi thành lập 1 gia đình mới, chứ không phải em từ bỏ gia đình của mình để thành người của gia đình anh".

Chỉ một câu này thôi đã chạm đúng "điểm mù" lớn nhất của rất nhiều cuộc hôn nhân châu Á. Nhiều phụ nữ bước vào hôn nhân với tâm thế… đi làm dâu, trong khi hôn nhân đúng nghĩa là hai người lớn tách khỏi gia đình gốc để xây một gia đình mới, không phải một người biến mất khỏi gia đình mình để hòa tan vào gia đình người khác.

Cô tiếp tục nói về của hồi môn:

"Về của hồi môn: Đây là 2 gia đình giúp đỡ nhau tạo nên 1 gia đình mới chứ không phải 1 gia đình này giúp đỡ 1 gia đình khác. Em không có nghĩa vụ phải đưa cho mẹ anh". Ở đây không phải là câu chuyện tiền bạc, mà là ranh giới. Khi ranh giới không rõ ràng, sự "giúp đỡ" rất dễ biến thành "nghĩa vụ", và từ nghĩa vụ sẽ sinh ra ấm ức. Một cuộc hôn nhân khỏe mạnh luôn cần sự minh bạch: ai cho, cho vì điều gì và cho đến đâu là đủ.

Đến mối quan hệ nhạy cảm nhất trong hôn nhân, cô viết: 

"Về mẹ chồng và con dâu: Mẹ chồng đối xử tốt với em, coi em như con gái thì bà ấy chính là mẹ của em. Bà đối xử với em ghẻ lạnh như người ngoài, vậy em không có cách nào tốt lại với bà ấy. Em chỉ muốn thành thật cảm xúc của mình với người khác mà thôi".

Không cố tỏ ra hiếu thảo, cũng không giả vờ bao dung. Ở đây là một nguyên tắc EQ rất rõ: cảm xúc là thứ có đi có lại. Không ai có nghĩa vụ phải yêu thương vô điều kiện một người không đối xử tử tế với mình, chỉ vì danh xưng "con dâu". Sự thật thà trong cảm xúc, đôi khi chính là cách tự bảo vệ bản thân.

Cuối cùng, cô nói về cốt lõi của hôn nhân:

" Về hôn nhân: Chỉ cần anh nỗ lực, không bạo hành gia đình, có tinh thần trách nhiệm, không lừa dối... vậy thì em sẽ luôn ở bên anh.

Hôn nhân không phải là đổi tự do lấy danh phận, cũng không phải lấy hi sinh làm tiêu chuẩn đạo đức. Hai người chọn ở bên nhau vì trách nhiệm, tử tế và nỗ lực mỗi ngày".

Đây là đoạn khiến nhiều người gật đầu nhất. Không phải vì yêu cầu cao, mà vì nó vừa đủ và rất thực tế. Không thần thánh hóa hôn nhân, không tô vẽ sự hi sinh. Hôn nhân, trong quan điểm này, là một sự lựa chọn tỉnh táo mỗi ngày, chứ không phải cái giá phải trả để có một danh phận xã hội.

Điều đáng nói nhất trong quan điểm của cô gái này không nằm ở việc cô "đòi hỏi" gì từ hôn nhân, mà ở chỗ cô từ chối tham gia vào một mô hình hôn nhân cũ kỹ vốn được xây dựng trên sự mơ hồ và cam chịu.

Rất nhiều cuộc hôn nhân tan vỡ không phải vì thiếu tình yêu, mà vì ngay từ đầu, hai người đã bước vào với những định nghĩa lệch nhau: một bên nghĩ kết hôn là thêm người, bên kia lại ngầm hiểu là bớt đi một người. Khi hôn nhân được đặt lên vai phụ nữ như một bài toán hi sinh – hi sinh gia đình gốc, hi sinh tiền bạc, hi sinh cảm xúc để "giữ hòa khí" thì sớm muộn nó cũng biến thành gánh nặng.

Quan điểm này buộc người ta phải nhìn thẳng vào bản chất: Hôn nhân không phải là sự hòa tan cá nhân, mà là sự cộng hưởng của hai con người trưởng thành. Và chỉ khi mỗi người giữ được ranh giới, lòng tự trọngquyền lựa chọn của mình, mối quan hệ ấy mới có cơ hội bền vững. Nói cách khác, đây không phải là tư duy "thực dụng" hay "lạnh lùng" như nhiều người gán ghép, mà là một kiểu tỉnh táo cần thiết trong thời đại mà phụ nữ đã đủ khả năng tự đứng vững và không còn lý do gì để đánh đổi sự bình an lâu dài lấy một danh xưng hôn nhân đầy rủi ro.

Tô Đức Quỳnh (st)

https://www.facebook.com/share/p/1ESKf95ikj/?mibextid=wwXIfr

____________________________

Friday, January 2, 2026

Cách làm bánh tro đơn giản với gạo nếp và baking soda.

Thương Nguyễn


♧ Nguyên liệu: 
-  500gr gạo nếp.
-  30gr baking soda (muối nở), 
-  lá gói bánh (mình dùng lá chuối), dây buộc bánh. 

♧ Cách làm: 
Bước 1: 
-  Rải mỏng bột baking soda nướng trong lò nướng 180 độ C khoảng 30 phút.
-  Nếu Ko có lò nướng thì đảo trên chảo ở lửa nhỏ 10-15p.

Bước 2:
Baking soda đã nướng xong để nguội, đổ 1 lít nước lạnh vào khuấy đều cho tan. Để 1 lát cho cặn lắng xuống. ( bột này thay thế tro tàu)

Bước 3: 
Gạo nếp vo sạch. Đổ phần nước trong của nước baking soda vào gạo. Ngâm 24 tiếng. 

Bước 4: Đổ gạo ra, rửa đi rửa lại vài lần. Để ráo. 

Bước 5: Gói bánh. 
-  Sau đó, cho bánh vào nồi áp suất đổ ngập nước, luộc 1 tiếng.
-  Để nồi ra hết hơi thì mở ra, đổ ngập nước đun tiếp 1 tiếng nữa là xong. 

Các bạn có thể luộc ở nồi thường nhưng nhớ giữ nước luôn ngập bánh nha. 

Mình ăn bánh với maple syrup
Các bạn muốn nấu mật có thể cho nước vào đường, đun chảy ở lửa nhỏ, khi nào hơi sệt thì vắt xíu chanh lắc đều cho ko bị lại đường.

TN
https://www.facebook.com/share/17qqnZW7vh/?mibextid=wwXIfr

__________________________

Thursday, January 1, 2026

TÌNH YÊU ĐÍCH THỰC ...

.. không phải là nắm chặt tay lại để giữ lấy, mà là mở rộng đôi tay ra để trao đi?

năm ngoái, chồng tôi, người đã bước sang tuổi 81, bất ngờ thú nhận với tôi một chuyện: ông ấy đã phải lòng một người phụ nữ khác. Và, dù nghe có vẻ lạ lùng đến đâu, tôi đã quyết định giúp ông ấy.

​Khi cô hàng xóm Galina kể rằng bà ấy nhìn thấy Pyotr ngồi trên ghế đá công viên, mặt đỏ bừng như một cậu trai mới lớn mỗi khi cô bán hàng ở tiệm bánh ngọt tên là Darina đi ngang qua, tôi sững sờ đến mức không thốt nên lời.

​Tám mươi mốt tuổi đầu! Vậy mà trái tim lại rộn ràng như một chàng trai trẻ.

​Tối hôm đó, tôi quan sát ông ấy khuấy trà lâu hơn mọi ngày, như thể đang cố gắng hòa tan những suy tư rối bời của mình cùng với những hạt đường.

​- Petya (tên thân mật của Pyotr) à, anh sẽ nói cho em biết chuyện gì đang xảy ra, hay để em phải tự đoán qua những tiếng thở dài của anh đây?

​Ông ấy đặt thìa xuống, cụp mắt nhìn xuống và ngước lên nhìn tôi bằng ánh mắt đầy vẻ hối lỗi – ánh mắt mà tôi vẫn nhớ từ cái thời ông ấy lần đầu tiên làm cháy nồi cháo nấu cho tôi.

​- Anh cảm thấy mình thật nực cười… như một lão già lẩm cẩm vậy.

- Tại sao?

- Tất cả là vì Darina. Chỉ cần cô ấy mỉm cười là anh lại cảm thấy như mình quay về tuổi đôi mươi.

​Tôi lặng người. Năm mươi năm chung sống của chúng tôi lướt qua trước mắt.

Là Pyotr, người đã nắm chặt tay tôi khi chúng tôi vượt qua nỗi đau đầu tiên.

Là Pyotr, người luôn dậy sớm nấu bữa sáng vào mỗi Chủ nhật để tôi có thể ngủ nướng thêm một chút.

Là Pyotr, người đã ủ ấm những ngón tay tôi khi tôi khóc vì đau đớn sau ca phẫu thuật.

​- Vậy anh định làm gì? - Tôi hỏi, nhẹ nhàng nắm lấy tay ông.

- Chẳng làm gì cả… Anh là chồng của em mà, Marina.

​Nhưng tôi hiểu ông ấy rõ hơn bất kỳ ai trên đời này.

Ông ấy đang héo hon, bị thiêu đốt từ bên trong bởi thứ tình cảm mới mẻ đang nảy nở ấy.

​Và rồi, tôi quyết định làm một việc mà lũ trẻ chắc chắn sẽ gọi là điên rồ: Tôi sẽ giúp ông ấy.

​- Ngày mai anh hãy mặc chiếc áo sơ mi màu kem, cái áo làm anh trông trẻ ra ấy, - tôi nói một cách bình thản. - Và hãy mang hoa tặng cho Darina.

- Marina… em nói nghiêm túc chứ?

- Rất nghiêm túc. Em biết sự khác biệt giữa những cơn cảm nắng thoáng qua và tình cảm chân thành. Và tình yêu đích thực đôi khi đòi hỏi người ta phải… buông tay.

​Ngón tay ông run run khi thắt cà vạt. Tôi chỉnh lại cổ áo cho ông, xịt lên khăn tay một chút nước hoa của mình.

- Anh trông phong độ lắm, - tôi nói. Và tôi không hề nói dối.

​Ông ấy trở về không phải một mình - mà cùng với Darina.

Đó là một người phụ nữ rạng rỡ, cởi mở, cũng là một góa phụ, với nụ cười như thắp sáng cả căn phòng.

Ba người chúng tôi ngồi uống trà… và chẳng biết từ lúc nào đã trò chuyện và cười đùa như những người bạn tâm giao lâu năm.

​Giờ đây, tôi đang sống cùng con gái lớn.

Còn Pyotr vẫn đến thăm tôi vào mỗi Chủ nhật, cùng với Darina và món bánh cuộn hạt anh túc tuyệt ngon của cô ấy.

Chúng tôi ngồi trong vườn, và thỉnh thoảng, khi ông ấy nhìn tôi, tôi thấy trong mắt ông sự biết ơn sâu sắc, thứ ánh mắt chỉ xuất hiện khi người ta được yêu thương nhiều đến mức được trao cho tự do để hạnh phúc.

​Các con thường hỏi tôi có thấy đau lòng không.

Tôi trả lời thành thật: Thỉnh thoảng cũng có chạnh lòng.

Nhưng đã sống với ông ấy cả một đời, tôi muốn những năm tháng cuối đời của ông không phải chìm trong nỗi u sầu, mà được lấp đầy bởi niềm vui ngây ngô, tươi mới của một tình yêu tuổi xế chiều.

Ông ấy đã dành tặng tôi cả cuộc đời mình…

Trao lại cho ông ấy một chút hạnh phúc, đó là điều nhỏ bé nhất mà tôi có thể làm.

​Còn món bánh của Darina thì ngon đến mức người ta có thể viết cả một bản tình ca về nó.

​Bạn hãy nói xem, tôi là một bà già điên rồ, hay chỉ đơn giản là một người phụ nữ hiểu rằng: Tình yêu đích thực không phải là nắm chặt tay lại để giữ lấy, mà là mở rộng đôi tay ra để trao đi?

TG : vô danh
Dịch từ tiếng Nga: Chu Thị Hồng Hạnh

https://www.facebook.com/share/1DqVX9Qrtt/?mibextid=wwXIfr

__________________________

Wednesday, December 31, 2025

VÀI CHUYỆN KHÓ HIỂU TRONG ĐÊM CUỐI NĂM

Cù Mai Công

Tôi giữ một số ảnh gia đình xưa. Tối qua 29-12-2025, tôi bỗng táy máy mang một tấm ảnh chụp hồi đám cưới năm 1960 của người chị cả, con dòng trước của ba tôi (ba tôi hai đời vợ, vợ trước mất mấy năm thì lấy mẹ tôi, từ ngoài Bắc) ra làm AI, với yêu cầu: làm rõ ảnh. Người chị này lấy theo tên chồng là Thiệp, ở Gia Kiệm (Đồng Nai).

Làm xong, tôi gởi ảnh AI cho chị dâu tôi, cháu tôi (gọi tôi bằng chú) và cháu dâu lúc 21g. Ngay sau đó, một người cháu con bà chị dòng trước khác điện thoại: “Cậu C. ơi, bác Thiệp gái mất”.

Người Công giáo vốn không được phép tin dị đoan vì “một sợi tóc trên đầu rơi xuống cũng là ý Chúa”. Con người còn chưa hiểu ý con người sao hiểu được ý Thiên Chúa

Nhưng cuộc sống có những trùng hợp kỳ lạ mà tôi cũng khó hiểu. Chẳng hạn một buổi sáng năm 1995, tôi đang ngoài ban công thì nghe xoảng trong phòng tắm của tôi. Vô coi chuyện gì thì thấy tấm kính soi mặt bỗng tự vỡ toang. Trưa đó ba tôi ra đi. Năm 2017, cây xoài sân trước nhà tôi bị gió thổi đổ, phải kêu xe cẩu tới dựng lại. Vài ngày sau mẹ tôi mất.

Còn trước 1975, một đêm năm 1972, tôi đang ngủ với mẹ thì thấy ba tôi sang phòng mẹ, gọi mẹ tôi dậy nói: “Tôi thấy thằng Điện về đứng ở đầu giường kéo chân tôi”. Điện là con một người trong họ rất thân với nhà tôi, là phi công A37 VNCH, tôi gọi là anh. Mấy hôm sau, tin báo về: anh Điện bị bắn rơi máy bay, tử trận.

Cũng năm 1972, tối 29 tết, tôi đi bộ đến nhà thằng bạn thân hồi tiểu học ở cư xá Tự Do để mượn truyện tranh Tây Du Ký. Nó tên Hoàng Hải Triều, con trai út nhà văn Hoàng Hải Thủy; học ngồi cùng bàn với tôi, dạy tôi vẽ. Khi về, tôi về theo lối hẻm phở Hồng Châu, đầu đường Bành Văn Trân, nhìn sang hồ tắm Cộng Hòa hiện nay để ra đường Phạm Hồng Thái (nay là Cách Mạng Tháng Tám), qua bên kia đường là ngõ Con Mắt. Đi ngõ này cũng về nhà tôi được. 

Đoạn đường này qua nghĩa trang (cổ) Các linh mục Chí Hòa (hiện vẫn còn) có một khúc quanh quẹo trái trước nhà thờ Chí Hòa. Vừa quẹo trái chừng mười thước, nghe tiếng động phía sau, tôi ngoái lại thì thấy một bóng trắng lơ lửng cao hơn mặt đất chừng một thước. Ghì chặt tập truyện trong tay, tôi chạy thẳng một mạch mấy trăm thước ra đường Phạm Hồng Thái, lúc ấy chưng đèn sáng trưng bán tết mới dám dừng lại thở.

Hoặc hồi 7, 8 tuổi, buổi tối, tôi sang nhà bác Luyện hàng xóm chơi với anh Vượng hơn tôi vài tuổi, con bác ở trên gác. Bỗng nhìn ra cửa sổ, tôi thấy một người đàn ông đi chậm qua cửa sổ. Tôi hỏi anh Vượng: “Ai đang ở ngoài ban công vậy?”. Anh Vượng bảo: “Có ai ngoài đó đâu, hay ăn trộm”. Chúng tôi mở cửa ra ban công, không thấy ai. Khi xuống nhà, tôi vô tình ngó vô bàn thờ nhà ảnh, thấy hình ba ảnh, y chang người đàn ông tôi thấy bên ngoài cửa sổ. Từ đó, không bao giờ tôi lên gác nhà anh Vượng nữa.

Đó là chuyện tôi từng trải qua và xin không dám kết luận gì. Còn một chuyện mà lúc sinh thời, mẹ tôi hay kể tôi nghe:

“Mày hồi nhỏ hay ốm (bệnh) vặt, sốt, tối không ngủ mà cứ đùa giỡn một mình, rồi khóc ngằn ngặt. Mà cứ mày bên này sốt là bên kia, thằng Thảo con bác Giản cũng sốt theo, mà nhẹ hơn. Tao đi coi bói, ông thầy bói nói: Chủ đất nà thầy bói y ngày xưa có đứa con bằng tuổi con bà hiện nay chết. Chôn ngay trên đất nhà bà hiện nay, bảy phần bên nhà bà, ba phần nhà hàng xóm. Tối nó lên chơi với con bà và con hàng xóm. Bà về đào lên, thiêu cốt, mang ra sông rải. Tao về nhà kêu cậu mày (tôi gọi cha là cậu) đào dọc tường nhà, thấy một bộ cốt trẻ con, đã mục gần hết. Tao đưa đi thiêu và rải trên sông Sài Gòn. Từ đó, mày lẫn thằng Thảo hết ốm vặt, hết khóc đêm”.

Mới đây, chị Trịnh Mộc Lan Moc Lan Trinh, con gái nhà cà phê Ngự Uyển lâu đời nhất Ông Tạ, xưa là hàng xóm cạnh nhà tôi kể: “Chị nhớ hồi em một, hai tuổi, mặt mũi cũng đẹp, mà khóc ghê lắm”.

Nghe vậy biết vậy, trong một đêm 30 cuối năm 2025…


______________________________

Monday, December 29, 2025

BA CÁI THIẾU KINH NIÊN CỦA NGƯỜI GIÀ

BS: Đỗ Hồng Ngọc

Già thì khổ, ai cũng biết. Sanh lão bệnh tử! Nhưng già vẫn có thể sướng. Muốn sống lâu thì phải già chớ sao! Già có cái đẹp của già. Trái chín cây bao giờ cũng ngon hơn trái giú ép. Cái sướng đầu tiên của già là biết mình… già, thấy mình già, như trái chín cây thấy mình đang chín trên cây. Nhiều người chối từ già, chối từ cái sự thật đó và tìm cách giấu cái già đi, như trái chín cây ửng đỏ, mềm mại, thơm tho mà ráng căng cứng, xanh lè thì coi hổng được.

Saturday, December 27, 2025

3 Chương Trình Chăm Sóc Sức Khỏe Của Mỹ

Hiền Trần

Nhiều người không biết về 3 chương trình chăm sóc sức khỏe của Mỹ.

1. Medicare cho người trên 65 tuổi và phải có đi làm đóng thuế medicare 10 năm. Hiện có 70 triệu người xài.