Thursday, January 22, 2026

Ngày Lại Ngày...

Phạm Lê Huy



Ông Tám khẽ trở mình, ngái ngủ, nhỏm đầu lên, hé mắt dòm đồng hồ. Mới gần bốn giờ sáng, ông nằm lại “nướng” thêm chút nữa.

Cái tuổi thất thập - nhưng vào thời đại không còn “cổ lai hy” này - không cho ông ngủ lâu thêm nữa, cho nên ông Tám vẫn phải nằm thinh nhắm mắt mà chờ sáng. Ông thở dài. Ông giữ không gây tiếng động cho dù nho nhỏ thôi để bà Tám nằm giường kế bên được ngon giấc.

Chốc chốc ông lại dòm chừng đồng hồ… Mới gần bốn giờ… Mới gần năm giờ… Ông nhẫn nại đếm từng bước thời gian lúc này đi qua sao chậm quá. Sáu giờ sáng rồi, ông Tám giở mền nhỏm dậy. Giọng bà Tám nhừa nhựa :

- Ngủ xíu nữa đi “ông cụ”... Mới đổi giờ mà ! - Hai ông bà vẫn thường gọi đùa với nhau là “ông cụ bà cụ” cho vui.

Thì ra bà Tám cũng tỉnh giấc rồi. Bà cũng bị trở giấc và nằm thinh để ông được ngon giấc. Ông ngồi hẳn dậy, xếp gọn gàng cái mền Đại Hàn dày cui nặng trịch mà ông bà mua từ hồi mới qua Mỹ cách nay trên hai mươi năm rồi. Mua bốn cái cho hai ông bà và hai đứa con vào lúc tiết trời khá lạnh.

- Hờờ... ờ... ! - Ông Tám thở ra - Dậy cho rồi, “nướng” thêm mỏi mình quá !

Ông bước ra bếp nấu nước pha cà phê. Hầu như đây là “điệp khúc” mà sáng nào ông cũng lập đi lập lại như vậy.

Ly cà phê “mì ăn liền” nóng hổi bốc hơi lãng đãng trước mũi nhưng chẳng thơm tho gì ráo. Thỉnh thoảng ông cũng pha cà phê phin Số 1 Ban Mê Thuột hoặc Trung Nguyên mà bạn bè cho nhân chuyến ông bà về bên nhà đầu năm rồi. Thơm thì có thơm đấy nhưng sao không thơm bằng khi nhâm nhi cà phê vỉa hè với các bạn cũ học cùng lớp xưa kia.

- Năm tới về nữa nghen mạy !

- Chưa biết… Để hỏi... Nam Tào cái đã !

- Thấy mày còn khỏe lắm mà !

- Tao bị mổ tim năm rồi... Đang mang bốn cái “ống cống” (bypass) đây… Phải kiêng cữ đủ thứ...

Đó là dịp ông Tám chuyện trò với bạn bè bên nhà giòn tan như “bắp rang”... Vui lắm. Đó là dịp ông cùng các bạn cũ trở về tuổi niên thiếu, trở về thời thanh niên của mình.

Vì cái vụ mổ tim đó mà ông Tám đành phải nghỉ hưu trước dự định mấy năm.

Hồi còn đi làm, một bạn đồng nghiệp “Bắc Kỳ Năm Tư” đổi giọng khôi hài hỏi ông :

- Lày... Về hiu anh nàm rì ?

- Thì... Make nove, lot war - (Make love, not war) - Ông Tám cười cười trả lời.

Anh bạn nheo mắt, ghẹo ông :

- “Rữ rội” quá há !

Ông Tám cười cười “giải độc” :

- Ý tui muốn nói là mình nên tạo thêm tình cảm với mọi người, không gây gổ với ai.

Quả vậy, kể từ khi hưu đến nay, ông Tám như... ông Ba Phải - “Mr. Yes-man” - chuyện gì cũng “cho qua”, ai nói gì cũng “xong”, “chín bỏ làm mười”... Lời qua tiếng lại chi cho mệt. Tập giảm bớt giận hờn.

Ngoài những lúc phụ bà Tám trong việc bếp núc, giúp con cái những việc vặt vãnh ông xoay qua nói chuyện với “người tình mặt chữ nhật” - tức là dán mắt vô màn hình monitor - để “tập thể dục cái óc”, hiểu biết thêm chút đỉnh những gì mình chưa biết, đọc email, tiếp tục viết nhăng viết cuội những chuyện “tầm phào” gởi cho mấy ông bà bạn già đọc chơi. Đi đâu ông Tám cũng vác theo cái máy hình cùng cái cellphone với selfie stick để chụp hình cho vui vì ông rất mê chụp hình. Bà Tám cũng khoái mục này lắm, nên thỉnh thoảng ông mở máy, hai ông bà cùng coi lại những tấm hình ông chụp mà khúc khích cười với nhau.

Mấy tháng qua, ông Tám tạo ra các email với chừng ba-mươi địa chỉ email của bạn cũ trong và ngoài nước để “mail qua mail lại” cho vui cái tuổi U80. Các email ấy lần lượt có chủ đề là Bạn Cũ Ngày Xưa, Chuyện Cũ Chuyện Mới, “Tám” Chuyện, Chia Sẻ… với những mẫu chuyện cũ mới vui buồn ngắn ngủn và những hình ảnh cũ mới có nội dung vui vẻ lành mạnh, gợi nhớ.

Cái không khí “mail qua mail lại” mới đầu thì “tưng bừng khai trương”, có bạn góp tiếng góp lời vào : “Mày dựng ra cái mail này coi được lắm. Có chỗ cho đám già mình chuyện trò - chuyện xưa chuyện nay - cho vui”. Ông Tám có bụng mừng, nghĩ là mình được khích lệ lắm. Vậy mà thời gian sau chẳng thấy bạn nào nói năng gì hết. Chính ông bạn nói lời khích lệ hôm trước xa đó, giờ lại “u-turn như Ngài Tông Tông 9 Nút”, nói : “Mấy đứa bay ở nước ngoài ăn nói tự do, nói sao cũng được. Tụi tao ở trong nước thì... kẹt giỏ, bó tay... Vậy nghen...!”. À ra thế ! Còn mấy bạn ở hải ngoại thì không hiểu sao lại chẳng thấy tăm hơi đâu. Ông Tám kém vui khi thấy tình hình “mail qua mail lại” xem chừng có mòi dần dần... “âm thầm đóng cửa”.

May sao, có ông bạn già cùng lớp (từ tiểu học Nguyễn Huệ đến trung học Cường Để - Qui Nhơn ngày xưa) đang ở Paris trong lúc buồn buồn có “sáng kiến” thành lập Group Tứ gồm bốn cụ được đặt nickname theo chỗ ở của mình: Tám Paris, Tám Wichita, Tám Fountain và Tám Eo-Lây (LA). Hôm nọ, có một Tám chẳng biết sao lại im hơi lặng tiếng, “mang bình hơi lặn sâu quá”, ba Tám kia sốt ruột nhốn nháo hỏi thăm; mới biết Tám “lặn sâu” đó vắng mặt mà quên “báo cáo tạm vắng” vì bận đưa cháu nội lên núi nghỉ hè.

Còn ông bà Tám thì chưa có cháu nội ngoại gì nên chưa có cảm giác vui buồn nhờ có cháu hay bận rộn và lo lắng cho cháu ra sao. Thôi thì để... “chừng đó hẵn hay”. Mấy người bạn “được làm ông bà nội ngoại” trước thì có lời khuyên thế này “Hãy nói với con cháu rằng, ba má lo cho các con từ nhỏ đến giờ mệt mỏi lắm rồi. Giờ là lúc ba má cần nghỉ ngơi cho khỏe, nên chỉ giữ cháu và làm việc nhà giúp các con trong những ngày các con bận đi làm; còn hai ngày cuối tuần thì các con tự lo lấy, ba má cần giải trí, đi chơi đó đây để giải khuây”.

Từ đó mỗi khi có dịp long weekend là ông bà Tám đi chơi xa một lần. Cứ đôi ba tuần thì xách xe xuống Sài Gòn Nhỏ đi chợ, tiện thể ghé thăm các bạn cũ bạn mới luôn. Khi về lại được các bạn ra sau vườn hái tặng một rổ ổi, hồng giòn, thanh long, cam, quít... đem về cho sắp nhỏ.

Gần nhà ông Tám chừng mười-lăm hai-chục phút xe, có ông bạn già nối khố từ thời bắn bi đánh đáo, cũng đang nghỉ hưu, cứ đôi ba tuần thấy buồn buồn thì đến chơi, nói chuyện tầm phào cho vui. Thường, trước khi đến ông bạn gọi phone hỏi :

- Mày làm gì đó ?

- Làm thinh chớ làm gì !

- Được, chờ đó... Tao qua, hết làm thinh.

Vậy là hai cụ “như cá gặp nước, như rồng gặp mây”... cho qua đi vài ba tiếng đồng hồ boring trong ngày.

Ông bạn hớp một hớp cà phê, chép miệng :

- “Chuyện bây giờ mới nói”... Xém chút xíu tao làm… em rể mày rồi !

- Vậy hả… Sao hồi đó hổng “thưa với anh mày” một tiếng... Tao có biết đâu !

- Bị hồi đó tao khờ quá mà !

- Tao cũng… khờ như mày vậy !

- Thì cái đám khờ mình... thằng nào chẳng... khờ !

Chuyện tầm phào cứ thế mà “kéo dây kéo nhợ” cả buổi, “hết chuyện nọ xọ chuyện kia”.

Cứ mỗi tuần ba bốn buổi, cà phê ăn sáng qua loa xong, ông Tám xách xe đi gym, chạy trên treadmill để phục hồi chức năng con tim (heart rehab). Chiều chiều ông Tám thường tản bộ ra công viên gần nhà hít thở không khí trong lành, nhìn lớp trẻ chơi bóng rổ, đá banh, trượt skateboard... mà nhớ lại thời trai trẻ năng động ham chơi của mình. Hoặc ông dạo bộ quanh xóm chừng một tiếng đồng theo lời khuyên của bác sĩ. Khi thì khoan thai dạo bước, khi thì theo nhịp bước quân hành, với cái đầu thật thư giãn, chẳng nghĩ ngợi gì.

Khi thấy có người dắt chó đi ngược chiều thì ông tránh sang bên kia đường, sợ nó cắn sảng tai. Chủ chó thì cứ nói “Không sao đâu… He / she ngoan lắm !”. Nhưng có cho vàng ông cũng chẳng dám tin là nó “ngoan” đâu, vì có một lần cả ông lẫn bà đều bị chó đớp cho mỗi người một phát điếng hồn - may mà không sao hết - khi đến thăm gia đình người bạn. “Nhà báo nhà đài” cũng chẳng phải đã từng loan vài tin chó cưng bỗng trở chứng cắn rách mặt chủ khi hun hít nựng nịu nó đó sao. Đến già cũng chẳng ai học hết được chữ ngờ mà !

Một ngày hưu của ông Tám là vậy - Cứ “Ngày lại ngày... Monotone... So far so… so... !”.

Phạm Lê Huy

4 Xét Nghiệm Cholesterol

 Cholesterol là một chất béo trong máu giúp cơ thể thực hiện nhiều chức năng quan trọng, chẳng hạn như sản xuất hormone. Tuy nhiên, khi mức cholesterol tăng quá cao, nó có thể làm hẹp động mạch và làm tăng nguy cơ mắc bệnh tim.

Viện Y tế Quốc gia Hoa Kỳ (NIH) khuyến nghị người trưởng thành trên 65 tuổi nên kiểm tra bảng lipid (lipid panel) hằng năm. Bảng lipid cung cấp thông tin về mức HDL (cholesterol “tốt”), LDL (cholesterol “xấu”), triglyceride và các chỉ số khác. Dưới đây là bốn xét nghiệm khác mà bạn có thể thảo luận với bác sĩ, vì mỗi xét nghiệm mang lại một góc nhìn sâu hơn về sức khỏe tim mạch.

1/ Chụp Calcium Động Mạch Vành (Coronary Calcium)
Đây là dạng chụp CT giúp phát hiện mảng bám đã hóa vôi trong các động mạch của tim. Lượng mảng vôi hóa có liên quan trực tiếp đến nguy cơ đau tim.

Tuesday, January 20, 2026

“Từ nay, các con là con của ta.”

“Now you are my children.”
Mỹ lan Phm

Khi 740 đứa trẻ bị kết án trôi ra biển và cả thế giới nói “không”, thì một người đàn ông đã nói “có”.

Đó là năm 1942.

Giữa Ấn Độ Dương, một con tàu lênh đênh như một chiếc quan tài nổi.

Trên tàu là 740 đứa trẻ Ba Lan ,những đứa trẻ mồ côi sống sót từ các trại lao động của Liên Xô, nơi cha mẹ chúng đã chết vì đói, bệnh tật và kiệt sức. Chúng trốn thoát được sang Iran, nhưng cơn ác mộng chưa kết thúc: không một quốc gia nào muốn nhận chúng.

Monday, January 19, 2026

SỐNG Ở MỸ ..

** Tuyết Linh

Bạn thân ơi,

Tôi sống ở Mỹ chỉ mới gần 30 năm, những hiểu biết và những nhận định của tôi có lẽ còn kém cõi nhưng với những gì tôi nhìn thấy hay học hỏi được tôi có thể nói với bạn rằng nước Mỹ không phải là Thiên đàng, hay là địa ngục như một số bạn đánh giá và chê ghét, mà nước Mỹ chỉ là một mảnh đất hứa, một mảnh đất cho bạn cơ hội để vươn lên, bước về phía trước nếu như bạn có mong ước ấy trong cuộc đời của mình.

Sunday, January 18, 2026

Cảm lạnh, cúm, bệnh hô hấp

Khi thức dậy mà thấy nghẹt mũi, rát họng, đau nhức cơ thể hoặc ho kéo dài, rất có thể bạn đang mắc một trong 4 loại virus đường hô hấp thường hoành hành vào mùa đông: virus gây cảm lạnh thông thường (rhinovirus), cúm, COVID-19 hoặc RSV (respiratory syncytial virus – virus hợp bào hô hấp).

Saturday, January 17, 2026

BÀI HỌC LỚN CHO MỘT SỐ NGƯỜI CON KHI MANG CHA MẸ GIÀ QUA MỸ

Sưu Tầm

Người con trai tên Nguyễn Hoàng Long được sang Mỹ du học bằng chính mồ hôi, tuổi trẻ và cả cuộc đời của cha mình là Nguyễn Văn Bình. Năm ấy, khi Long nhận được thư báo trúng tuyển, tôi mừng đến mức mất ngủ nhiều đêm liền, nhưng niềm vui ấy đi kèm với những tháng ngày kiệt sức mà tôi chưa từng than vãn. Để đủ tiền cho con ăn học nơi xứ người, tôi làm tất cả những gì có thể, từ khuân vác, sửa chữa, đến những công việc nặng nhọc mà ngay cả người trẻ cũng còn ngại. Tôi không dám ốm, cũng không dám già, bởi chỉ cần tôi chậm lại một bước thôi, con tôi sẽ không có tiền đóng học phí.